03 July 2012

LẠI NGHỈ ĐẾN TIỀN !!!

LẠI NGHỈ ĐẾN TIỀN !!!


Phật giáo là một tôn giáo nặng về hạnh thí hơn là mưu lợi vật chất. Từ rất xa xưa, từ khi có mặt trên đất Việt, nhà chùa luôn thể hiện hạnh xả kỷ, bố thí và lợi tha.

Trong các lễ lớn của nhà Phật, chư Tăng Ni cũng như Phật tử thường tổ chức chẩn bần cho người nghèo, chẩn tế cho người âm và thí pháp cho mọi loài. Có những chùa luôn thiết đãi thức ăn cho bá tánh khi bước vào cổng Tam quan bất cứ lúc nào; và ngày nay, ngoài những bữa ăn thanh đạm miễn phí cho các ngày chay, nhiều chùa và tín đồ còn ban phát cơm chay miễn phí cho các bệnh nhân, cho dân nghèo và học sinh, sinh viên trong các thành phố lớn. Về vật chất đã như thế, về tâm linh – chùa luôn mở rộng cho bá gia đến để thỏa mãn niềm tin, cũng như chiêm bái các thắng cảnh, thánh tich để thỏa mãn nhãn quan nghệ thuật. Nói tóm lại, chùa luôn "làm chùa" cho tất cả lợi lạc quần sanh.

Ngày nay, tuy kinh tế thị trường đã thúc dục khốc liệt về những quyền lợi vật chất béo bở cho nhà kinh doanh trên thế giới cũng như tại Việt Nam, nhưng đâu đâu cũng phải chừa lại lãnh vực tín ngưỡng tôn giáo cũng như tâm linh, một vùng phi kinh tế để tôn trọng đức tin quần chúng và đạo đức cổ truyền, thể hiện nét văn hóa của một dân tộc từng phong phú về tâm linh.

Tuy nhà chùa chưa từng lấy cơ sở tín ngưỡng để kinh doanh bằng cách thu phí quần chúng, nhưng nhà chùa vẫn thừa kinh phí để bảo tồn vật chất và cung dưỡng đời sống tu tập cho Tăng Ni, quần chúng. Ví dụ chùa Hoằng Pháp, Hốc Môn, hàng ngày đều cung cấp thức ăn cho du khách, hàng tháng có khóa tu cho nhiều tầng lớp, mùa hè có hàng ngàn sinh viên tham dự khóa tu, thế mà chùa chưa hề thu nhận bất cứ của ai một đồng, chẳng những thế còn tặng băng đĩa kinh sách không hạn chế. Các danh lam thắng cảnh của Phật giáo từ Nam chí Bắc cũng vậy, chưa bao giờ thu phí khách tham quan, vì nhà chùa không phải là khu du lịch giải trí hay vùng quy hoạch kinh tế.

Các cơ sở Trúc Lâm Yên Tử do Hòa Thượng T. Thanh Tử đứng ra kiến tạo khắp nơi với tầm vóc vĩ mô, hàng tỷ bạc đầu tư mà cũng không bao giờ đặt vấn đề thu phí bá tánh, cơ sở vật chất vẫn được bảo trì tốt và còn tốt hơn những cơ sở vật chất của xã hội do nhà nước quản lý.

Gần đây, chính quyền TP Uông Bí tái đề xuất thu phí Tăng Ni Phật tử đến viếng non Yên Tử. Ông Nguyễn Thành Phố chủ tịch UBND TP Uông Bí , Quảng Ninh đề nghị: : "Triển khai thu phí tham quan khu di tích Yên Tử nhằm mục đích "tạo nguồn kinh phí chủ động chi cho công tác hoạt động quản lý, bảo tồn và một phần để đầu tư trùng tu, tôn tạo khu di tích danh thắng Yên Tử".

Theo thống kê từ UBND TP Uông Bí, từ năm 1997 đến nay tổng số tiền tôn tạo và xây dựng tại Yên Tử do Nhà nước đầu tư là 41 công trình với tổng số tiền 142 tỉ đồng, trong khi đó chỉ từ năm 2007 đến nay, số công trình xã hội hóa là 12 công trình với tổng số tiền lên tới 402 tỉ đồng với các công trình tiêu biểu:

Có nghĩa nhà nước chỉ bỏ ra một phần tư chi phí, quần chúng đóng góp hết ba phần, giờ đây quần chúng muốn viếng thăm phải móc thêm tiền túi để đến nơi đất Tổ của mình từng góp công xây dựng.

"Cũng theo UBND TP Uông Bí, số lượng khách đến với Yên Tử đã tăng từ 100.000 lượt (năm 2006) lên 2 triệu lượt (năm 2011). Có thể thấy rất rõ là từ khi dừng việc thu phí tham quan Yên Tử thì số lượng du khách tăng đột biến, thêm nữa là các công trình văn hóa tâm linh được xây dựng quy mô, đầu tư có hiệu quả hơn mà hoàn toàn chỉ dựa trên nguồn kinh phí xã hội hóa (do người dân đóng góp)".

Chúng tỏ, cái gì dân tự nguyện đóng góp vẫn phong phú hơn điều kiện bắt buộc do nhà nước đưa ra. Tâm linh là việc tùy hỷ, không thể quy ra tiền. Kinh tế chỉ có giá trị trong lãnh vực kinh doanh; nhà chùa không phải là môi trường để địa phương lấy cớ thu chi. Cuộc sống phải có tính toán là chuyện đương nhiên, nhưng tín ngưỡng và cơ sở tín ngưỡng do dân đóng góp không thể là nơi làm ăn kinh tế dù dưới bất cứ nhãn hiệu nào. Huống nữa, Yên Tử là một địa linh đối với dân tộc, một ân điển đối với nhân dân từng được Đức vua Trần Nhân Tông đem lại hưng thịnh, độc lập cho nước nhà, ngày nay ông chủ tịch lại ghi ân bằng cách lợi dụng danh thắng Yên Tử để móc túi quần chúng! Chẳng lẽ xã hội nầy chỉ biết có tiền thôi sao? Đạo đức và giá trị tâm linh của tổ tiên bằng những đồng tiền như thế thì chả trách xã hội bạo loạn vì tệ nạn hiện nay. Ngay cả vị lãnh đạo tỉnh xem nhẹ phẩm chất đạo đức của dân tộc và lạm dụng niềm tin quần chúng, tất cả chỉ tính bằng tiền mà quên tấm lòng của nhân dân đối với tiền nhân thì thử hỏi đất nước này sẽ đi về đâu? Trên thế giới, chưa có cơ sở Phật giáo nào bị thu phí như ý tưởng của ông chủ tịch Uông Bí thì chả trách một xã tại Đà Nẵng đã có sáng kiến biến Tượng Quán Thế Âm thành cô du kích để chống giặc giữ nước còn có ý nghĩa hơn.

Không bao lâu trước đây, một ông Huỳnh Vĩnh Ái đề nghị quản lý thùng công đức của chùa, cũng vì nghĩ đến tiền, giờ đây cũng vì tiền mà ông Nguyễn Thành Phố lại đề nghi thu phí Tăng Ni Phật tử tham quan non Yên Tử.

Con người luôn nghĩ đến tiền thì đầu óc mụ mẫm, làm sao đủ sáng suốt lãnh đạo nhân dân. Không thiếu cán bộ tha hóa đã vì tiền mà thân bại danh liệt, cho dù moi tiền bất cứ kiểu nào, trong khi người dân đầu tắt mặt tối, ăn bữa sáng lo bữa tối mà còn dám bỏ tiền cúng chùa để trùng tu thánh địa của tổ tiên, chẳng lẽ ông Nguyễn Thành Phố nghèo hơn những người dân như thế?

Nhờ thế mới thấy người dân ta tuy nghèo nhưng giàu lòng đạo đức và tín ngưỡng. Nếu xem non Yên Tử là nơi kinh doanh thì chắc chắn Phật giáo không bao giờ đứng ra trùng tu xây dựng. Một công trình được xã hội hóa thì không thề kinh doanh hóa như các công ty doanh nghiệp; và sở dĩ người dân đóng góp là vì tâm linh chứ không phải đầu tư thương mãi. Quảng Ninh, Uông Bí đã đầu tư vào công trình Yên Tử được bao nhiêu so với người dân đóng gop? Và khi chính quyền Quảng Ninh chấp nhận tái thiết Yên Tủ, có đặt vấn đề kinh doanh với Phật giáo ?

Các quan chức khi thực hiện vấn đề thuộc lãnh vực tín ngưỡng tôn giáo và tâm linh nên xét kỷ, không nên đặt ngang hàng với lợi lộc vật chất. Yên Tử không phải là đặc quyền của Quảng Ninh thì không thể khống chế quần chúng và cơ sở tâm linh bằng việc thu phí. Yên Tử luôn là quê cha đất tổ của người dân Việt, không nên hạ thấp giá trị văn hóa, chính trị và tâm linh của tiền nhân bằng tiền, làm như thế là bỉ mặt dân tộc, bêu xấu đất nước trước thế giới. Hãy thể hiện nét văn hóa của một thể chế hơn là quyền lơi vật chất của một địa phương.

Hy vọng chính quyền Quảng Ninh không bao giờ chấp nhận một đề nghị nông nổi như thế. Đừng xem Tăng Ni Phật tử là con bò sữa.


MINH MẪN

02/07/2012

02 July 2012

NHỮNG CON ĐƯỜNG CỨU NƯỚC - BÀI SỐ 4 (bài chót)

NHỮNG CON ĐƯỜNG CỨU NƯỚC
 
BÀI SỐ 4 - bài chót
 
HỒ TẤN VINH
 
 
MỘT LỜI KÊU GỌI
MUÔN VẠN NGƯỜI HƯỞNG ỨNG
 
Thế là ta đã thấy tận mắt sự xuất hiện cái gì mà ta đã mơ ước từ lâu.
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhứt, vì quyền lợi tối thượng của dân tộc đã đứng lên kêu gọi, và đã được muôn người đáp ứng.
Thật là cãm động mà nhìn thấy người Việt Nam, già có, trẻ có, trung niên có, đàn ông có, đàn bà có, tất cả đã vì nước mà dấn thân. Trong đám đông đó có đủ thứ hạng người, đủ thứ tôn giáo. Nhưng họ đã hoàn toàn để qua một bên các dị biệt mà chỉ thấy mình cần làm một cái gì phải cho Tổ Quốc.
Ở Saigon, tất cả các chùa đều bị phong tỏa, nghiêm nhặc nhứt là Thanh Minh Thiền Viện nơi có Đức Tăng Thống, chùa Giác Hoa nơi có Viện Trưởng VHĐ, chùa Liên Trì nơi có Tổng Thư Ký VHĐ. Hầu hết các Tăng Ni đều bị nhốt hết trong chùa. Nhưng dân chúng vẫn tràn đầy ngoài đường Saigon. Lần đầu tiên, tôi thấy được hình của Giáo Sư Tương Lai, ông Hồ Cương Quyết . .  đây là những gương mặt trí thức mà mình có thể tự hào!
Còn nữa, miền Nam cũng có những anh thư. Cô Huỳnh Thục Vy bị bắt lên xe. Một cô gái khác tuyệt đẹp trương biểu ngữ:
Không cho biểu tình ngoài đường
Thì tôi biểu tình
TẠI NHÀ
Tại Huế, các chùa Bảo Quốc, Long Quang, Bảo Quang, Từ Hàng, Phước Thành, Thọ Đức, An Tỉnh đều bị phong tỏa. Nơi dự định tập trung tại Đài Kỷ Niệm Thánh Tử Đạo bị phong tỏa.
Tại Hà Nội, dân chúng biểu tình trong mưa. Quần chúng đã tập họp càng lúc càng đông tại khu vực Bờ Hồ. Người ta ước lượng khoảng 300 người nhưng tôi thấy có vẽ đông hơn. Có Bà Cụ Lê Hiền Đức ngồi xe lăn đến. Có những trí thức như Giáo Sư Hoàng Xuân Phú, Giáo Sư Ngô Xuân Tạo, Tiến Sĩ Nguyễn Quang A. . .
Tôi có cãm giác rằng công an ở Saigon và Huế đã làm đủ mọi cách để chận đứng biểu tình. Tất cả các người nổi tiếng đều bị cô lập hết. Trước đó họ đều bị hăm dọa. Tôi có cãm giác công an ở Hà Nội nhẹ tay hơn. Tuy nhiên, tương đối họ có văn minh hơn. Họ đã không vũ phu, dùng bạo lực dã man.
 
Đã trải qua biết bao nhẫn nhục .
Đã có những người vu khống và chửi bới nặng lời của các ông Tuan@Phan và ông Liên Thành.
Đã có người chủ bại để làm suy yếu lòng tin vào Nội Lực Việt Nam để từ đó gợi ý đầu lụy ngoại bang như BS Lê Thị Lễ:
- Nhóm Lãnh đạo Phật giáo VN thì đa số là quốc doanh theo CSVN, còn tiểu số họat động rất yếu không có kết qủa và sợ CSVN trả thù!!!
- Nhóm Lãnh đạo Công Giáo, Tin Lành, Cao Đài, Hòa Hảo chỉ có một số nhỏ nhoi dám lên tiếng còn đa số thì thầm lặng, để yên thân, vì sợ CSVN trả thù!!!

Như vậy muốn bảo vệ đất nước và dân tộc Việt Nam chúng ta chỉ có hai con đường đòan kết nhất trí cùng nhau :
- tích cực vận động đồng bào và cộng đồng quốc tế sớm kiện tội ác tày trời CSVN ra trước các Tòa Án Hình Sự Quốc Tế và các quốc gia và vận động trục xuất ra khỏi Liên Hiệp Quốc :
Mình yếu thì tìm cách làm cho mình mạnh. Sao lại quanh co.
Ngoài những cái lỏng chỏng đó, con đường cũng không phải bằng phẳng. Đã có khi vắp ngã và phải đứng lên.
 Sau hai lần tập trận, Lực Lượng Việt Nam đã xuất sắc chứng tỏ đã vươn vai Phù Đổng.
Bây giờ có thì giờ để bình tĩnh phân tách những ưu và khuyết điễm để lần sau làm khá hơn.
Tôi chỉ nêu ra hai cái vắng mặt mà theo tôi rất đáng tiếc.
1. Nếu vì sự hội họp giữa các nhà lãnh đạo tôn giáo khó tổ chức vì nhiều lý do, thì ít ra sau khi Tăng Thống Thích Quảng Độ tuyên cáo Lời Kêu Gọi thì các nhà Lãnh Đạo Tôn Giáo khác cũng nên lên tiếng ủng hộ Lời Kêu Gọi của Phật Giáo trong tinh thần cùng chung một mục đích. Tiếc rằng không có một sự tiếp tay chánh thức nào cả. Tôi chỉ nêu điễm này ra, chắc các Ngài đã hiểu rồi.
2. Lại một lần nữa, các đảng phái quốc gia ở hải ngoại, các hội đoàn Người Việt, các hiệp hội Bác Sĩ, Luật Sư, các Giáo Sư, Danh nhân có cơ hội đóng góp sức mạnh của hải ngoại bằng cách lên một tiếng ủng hộ đồng bào trong nước. Nhưng lại một lần nữa, họ chỉ dửng dưng, đứng bên lề.
3. Ngược lại, có vài người tráo trở - họ không thành tâm kêu gọi hưởng ứng LỜI KÊU GỌI của Đức Tăng Thống - lại 'ta đây' làm ra vẽ như đích thân mình kêu gọi.
4. Lại có người kêu gọi biểu tình trước đó một ngày vào 4giờ 30 chiều . . . để cho trật đường rầy!
Bài báo này là một bài báo vui mừng. Tôi chỉ nêu mấy cái lỏng chỏng trên vì hy vọng lần sau không thấy nó nữa.
Để kết thúc, đây là hai cái 'mèo khen mèo dài đuôi'.
1. Cái phối hợp nhịp nhàng giữa trong nước và hải ngoại. Liền sau Lời Kêu Gọi của Tăng Thống Thích Quảng Độ ở trong nước thì Viện Hóa Đạo Văn Phòng 2 ra thông cáo tỏ chức biểu tình tại Tòa Lãnh Sự Trung Cộng tại Loa Angeles.
2. Không thấy ai kêu gọi, nhưng dường như giới Phật Tử ở Texas cũng biểu tình. Và hay nhứt là ở Úc trong lúc có cả trăm Hội Đoàn nhưng không có một hội đoàn nào nhúc nhích, lại có vài người  TỰ ĐỘNG ra trước Tòa Đại Sứ Trung Cộng trương cờ Vàng và biểu ngữ phản đối Trung Cộng!
Sau cái thành công này, ta cần nghiêm chỉnh phân tách các ưu và khuyết điễm.
Và tuyệt đối không được tự kiêu, thừa thắng xông lên, cứ mỗi tuần, tổ chức một biểu tình. Đó là tự sát.
 
Thật ra, Cộng Sản Việt Nam không ngại gì người Việt đứng lên biểu tình chống Trung Cộng.
Cái mà họ sợ nhứt là chúng ta có thể thống nhứt hành động.
Một Lời Kêu Gọi
Muôn vạn người đáp lời
Đó chính là cái cộng sản sợ nhứt và luôn luôn tìm đủ mọi cách để chống phá.
Vì đó là LỰC LƯỢNG VIỆT NAM.
 
Tôi đã thấy những gương mặt rạng rỡ của các thiếu nữ. Tôi đã thấy nét mặt se lại, cương quyết của các thanh niên. Tôi đã thấy cái dũng khí của dân tộc đứng lên.
 
HỒ TẤN VINH
ÚC CHÂU
Ngày 2 tháng 7 năm 2012

01 July 2012

Tại sao Chủ nghĩa Tư bản có thể sửa sai, mà Chủ nghĩa Cộng sản không thể sửa sai?

Tại sao Chủ nghĩa Tư bản có thể sửa sai, mà Chủ nghĩa Cộng sản không thể sửa sai?

Chu Chi Nam
 
- Nhiều người cộng sản hiện nay, nhất là giới có đặc quyền đặc lợi, cùng một số trí thức được hưởng bổng lộc, nghĩ rằng chủ nghĩa cộng sản có thể tự sửa sai, vì chủ nghĩa tư bản đã sửa sai; và một khi sửa sai rồi, thì chủ nghĩa cộng sản có thể trở thành chủ nghĩa dân chủ xã hội, như những nước Bắc Âu, với mục đích duy nhất là duy trì đặc quyền, đặc lợi và bổng lộc, và cố tình quên đi hay dấu nhẹm hoàn cảnh lịch sử, tinh thần và tâm lý vô cùng khác biệt giữa lãnh đạo các nước Bắc Âu và 2 nước cộng sản hiện nay.

Có những người nghĩ khác, mà tiêu biểu là ông Boris Eltsine, cựu Ủy viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Liên sô, cựu Tổng thống Nga, thì cho rằng: "Chủ nghĩa cộng sản không thể sửa sai. Nó chỉ có thể thay thế."

Chúng ta nghĩ gì về vấn đề trên?

Tại sao chủ nghĩa tư bản có thể sửa sai, mà chủ nghĩa cộng sản không thể sửa sai

Không có chủ nghĩa tư bản. Cụm từ "Chủ nghĩa tư bản" là do Marx và những người cộng sản gán cho các nước dân chủ, tự do tây phương

Thực ra những nước Tây phương, bắt đầu từ Anh qua Hoa kỳ, tới Pháp Đức và những nước còn lại, họ không bao giờ nhận mình là đi theo chủ nghĩa tư bản, như Marx và những người cộng sản gán cho họ.

Nếu nói đến chủ nghĩa, về kinh tế, thì trước đó có chủ nghĩa Trọng Nông (Physiocrate) vào thế kỷ thứ 18, gồm những nhà kinh tế như Quesnay, Baudeau, Mirabeau, Condorcet, Gournay và Turgot, cho rằng canh nông là nguồn tài nguyên chính của một quốc gia. Tuy nhiên họ đã chủ trương kinh tế tự do để phát triển canh nông.

Ngoài ra còn có trường phái kinh tế Trọng Thương (Mercantilisme), cũng vào thế kỷ thứ 18; và người dùng chữ Trọng Thương (Mercantilisme) là Mirabeau của chủ nghĩa Trọng Nông, vào năm 1763.

Sau đó là Adam Smith đã bình dân hóa và phổ biến tư tưởng trọng thương qua quyển La Richesse des Nations (Sự Giàu có của những Dân tộc), vào năm 1776. Adam Smith cho rằng một quốc gia giầu có không phải chỉ là một quốc gia trọng nông nghiệp, hay trọng thương nghiệp, mà là một quốc gia biết khai thác sở trường tối đa của dân tộc mình, từ đó ông chủ trương phân chia công việc, người nào, vùng nào giỏi về nghề nào thì làm nghề đó, rồi từ đó có sự trao đổi, thương mại. Rộng hơn, ở trên bình diện quốc gia, ông chủ trương quốc gia nào có khả năng nào thì khai thác khả năng đó, rồi trao đổi. Tuy nhiên phải là một sự trao đổi trung thực, không lừa dối.

Người ta chỉ nói đến quyển Sự giàu có của Dân tộc, mà người ta quên đi trước đó Adam Smith có viết quyển Théorie des sentiments moraux, vào năm 1759, ông chủ trương sự trao đổi phải có đạo đức qua câu châm ngôn của tây phương, nhưng đông phương cũng có. Đó là "Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân", cái gì mình không muốn, thì đừng làm cho người khác. Trong buôn bán, người ta bỏ tiền ra để mua đồ của mình, đồng tiền là mồ hôi, nước mắt của người ta, thì đừng nên bán cho người ta đồ giả, cái mà ngày hôm nay, một số thương gia Tàu và Việt nam đang làm, đi theo câu nói của Đặng tiểu Bình "Mèo trắng, mèo đen không cần biết. Miễn là mèo bắt chuột", hay "Làm giàu là quang vinh", đi theo "Chủ nghĩa tư bản" một cách rừng rú; cộng thêm với quan niệm chủ nghĩa duy vật hạ cấp, chỉ có vật chất là quan trọng, làm cho tình trạng đạo đức, nhân bản của 2 xã hội Tàu và Việt Nam xuống cấp một cách trầm trọng, thảm thương.

Làm giàu bằng bất cứ giá nào, tham nhũng, hối lộ, kiếm tiền bằng mọi thủ đoạn, lừa dối lường gạt, ngay cả giết người, thậm chí giết cả bạn bè và người thân.

Đó là về kinh tế, còn về chính trị và thể chế, thì các nước tây phương đã đi tìm kiếm mô hình tổ chức nhân xã dân chủ, tự do và kinh tế thị trường từ lâu:

Ở bên Anh, người ta có thể nói cuộc cách mạng Cromwell (1599-1658) là một cuộc cách mạng dân chủ, để đi đến nền cộng hòa. Chính cuộc cách mạng này đã mang vua Charles I ra xử.

Tại Hoa kỳ, cuộc cách mạng độc lập cứu quốc và dân chủ kiến quốc năm 1776, đã tạo nên nền tảng vững mạnh và đồng thuận cho mọi sắc dân, mọi dân tộc có thể sống chung, dưới một chính phủ do dân bầu, được qui định bởi một hiến pháp thành văn đầu tiên trong lịch sử nhân loại, trong đó qui định những quyền căn bản của con người, qui định quyền thế, giới hạn của chính phủ. Chính quyền là do dân bầu ra để mang lại hạnh phúc cho dân. Nếu chính quyền không làm tròn nhiệm vụ này, thì dân có quyền bãi bỏ chính quyền và lập lên một chính quyền khác. Đó là tinh thần của Bản Tuyên Ngôn Độc lập và Hiến pháp 1787.

Tại Pháp, cuộc Cách mạng 1789, với những thăng trầm, nhưng người ta cũng có thể nói bản chất chính của nó vẫn là đi đến một chế độ dân chủ, tự do, tôn trọng nhân quyền, qua Bản Tuyên Ngôn về quyền Con Người và quyền Công dân 1792, mà Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền sau này năm 1948 đã lấy rất nhiều ý trong đó.

Đến cuối Đệ Nhất Thế Chiến (1914-1918), lịch sử nhân loại vẫn là đi theo con đường chống độc tài, tạo dựng chế độ dân chủ. Chính vì vậy mà những chế độ quân chủ như đế quốc Phổ, đế quốc Áo Hung và đế quốc Thổ Nhĩ Kỳ đều sụp đổ và nhường chỗ cho chế độ dân chủ.

Ngay cả sau đệ Nhị Thế Chiến (1939-1945), những chế độ độc tài quân phiệt, phát xít như Hitler, ở Đức, Mussolini ở Ý, cũng sụp đổ, nhường chỗ cho chế độ dân chủ.

Từ những nhận xét trên, chúng ta mới thấy tư tưởng của Marx, chủ trương độc tài vô sản, hành động của Lénine, của Mao, Hồ, tạo dựng lên một nhà nước độc đảng, độc tài, là đi ngược lại trào lưu tiến bộ của văn minh nhân loại.

Chính vì những nước tây phương, hay bất cứ một nước nào đi theo chế độ dân chủ, họ mới có thể sửa sai, biết đâu để sửa sai, và có tiến bộ, vì họ có đối lập. Những giới lãnh đạo là do dân bầu ra, họ phải tôn trọng ý kiến và bảo vệ quyền lợi của dân, nếu không nhiệm kỳ sau họ sẽ bị thất cử.

Ngược lại, những chế độ cộng sản độc tài, hay bất cứ một chế độ độc tài nào khác, không thể sửa sai, vì không có tự do ngôn luận, không có ai phê bình, chỉ trích, không có đối lập, và tất nhiên không có tiến bộ, vì giới lãnh đạo không do dân bầu ra, chỉ là do một nhóm thiểu số chia nhau nắm quyền, đặt quyền lợi của nhóm lên trên quyền lợi của quốc gia, dân tộc.

Những nước độc tài không có thể tự sửa sai, không có dân chủ và không có tiến bộ là vì lẽ đó.

Nói như Socrate, nhà triết học Hy Lạp, cách đây gần 2500 năm, người được coi như bậc thầy của tư tưởng và triết học, có nói: "Nơi nào không có đối thoại, nơi đó không có tiến bộ."

Một chế độ độc tài là một chế độ không có tiến bộ.

Lý thuyết Mác Lê, dựa trên một định đề, hoặc người ta chấp nhận nó, hoặc người ta chối bỏ, chứ không có thể sửa sai.

Thật vậy, chúng ta biết trong toán học, định đề Euclide: "Trên một mặt phẳng, từ một điểm ngoài một đường thẳng, người ta chỉ có thể vẽ một đường thẳng duy nhất song song với đường thẳng trước." Chính định đề này đã xây dựng lên lâu đài toán học Euclide. Nếu người ta chấp nhận định đề này, thì người ta phải chấp nhận "Logique" (sự hữu lý) của Euclide. Nếu người ta không chấp nhận định đề, như trường hợp nhà toán học Đức Bernhard Riemann (1826-1866), đã phản bác lại định đề Euclide, lập nên nền tóan học Riemann, trái ngược hẳn với toán học Euclide.

Lý thuyết của Marx cũng vậy, dựa trên định đề là trong xã hội cộng sản nguyên thủy không có quyền tư hữu, quyền tư hữu chỉ xuất hiện với xã hội nô lệ, và từ đó xã hội trở thành xã hội giai cấp, đưa đến đấu tranh giai cấp, cho đến ngày giai cấp thợ thuyền nổi lên làm cách mạng tất yếu. Nếu chúng ta không chấp nhận định đề này, thì cả lâu đài lý luận của Marx sẽ sụp đổ. (1)

Hơn thế nữa, chế độ cộng sản từ ngày được thành lập ở Nga bởi Lénine, năm 1917 cho tới khi sụp đổ năm 1990, đều là dựa trên sự dối trá.

Chính vì vậy, mà ông Gorbatchev, cựu Tổng bí Thư đảng cộng sản Liên sô, mới nói:

"Tôi đã bỏ hơn nửa đời người tranh đấu cho lý tưởng cộng sản; nhưng ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng: cộng sản chỉ biết tuyên truyền và nói láo."

Theo sự nghiên cứu của nhà kinh tế học Nga Girsh Itsykovich Khanin, công bố năm 1987, thì từ năm 1928 đến năm 1985, tổng sản lượng Nga không tăng gấp 84 lần, như thống kê chính thức của chính quyền cộng sản, mà chỉ tăng gấp 6,6 lần.

Sau đây là một vài con số: từ năm 1928 đến năm 1940, theo thống kê chính thức của chính quyền thì tổng sản lượng tăng 13,9%, trên thực tế chỉ tăng 3,2%; từ năm 1980 đến 1985, con số chính thức là 3,5%, trên thực tế là 0,6% (Theo báo Capital-Histoire - số đặc biệt Mai – Juin 2011 – trang 97).
Những chính quyền cộng sản còn lại như Bắc Hàn, Trung Cộng, Việt Nam, Cu Ba ngày hôm nay vẫn tiếp tục trò lừa gạt, nói dối dân.

Tại những nước cộng sản trên, những ai còn mong muốn sửa đổi chế độ thì chỉ là ảo tưởng, như Marx đã ảo tưởng sai lầm nghĩ rằng người ta có thể bãi bỏ quyền tư hữu, ảo tưởng cho rằng sẽ có một cuộc cách mạng cộng sản tất yếu, do giai cấp công nhân nổi lên làm cách mạng, bãi bỏ quyền tư hữu, để đưa đến thiên đàng cộng sản, trên thực tế, quyền tư hữu không thể bãi bỏ mà chỉ có thể chuyển nhượng, những cán bộ đảng cộng sản, cướp chính quyền, đánh tư bản mại sản, bảo rằng bãi bỏ quyền tư hữu, trên thực tế là chuyển nhượng quyền tư hữu từ tay đại đa số dân, vào tay thiểu số đảng đoàn cán bộ, nên ở những nước cộng sản, đảng đoàn cán bộ vô cùng giàu có, có đầy quyền tư hữu, trong khi dân thì trở nên trắng tay, nghèo đói, xã hội trở nên vô cùng bất công, như những xã hội cộng sản còn lại chứng minh, hoàn toàn trái lại với ảo tưởng của Marx là đi xây dựng một xã hội công bằng.

Vì lẽ đó mà ông Boris Eltsine, cựu Ủy viên Bộ Chính Trị đảng, cựu Tổng thống Nga, mới nói: "Cộng sản chỉ có thể thay thế, chứ không thể sửa đổi."

 
Paris 06/2012
 
Chu Chi Nam


Thật vậy, dân tộc Việt Nam hãy can đảm đứng lên để lật qua những trang sử cộng sản đẫm máu và đau thương. Đã quá trễ rồi. Ngày nào còn cộng sản, thì còn chết chóc, tù đày, tự do, nhân quyền còn bị chà đạp.
Nhà cầm quyền cộng sản, hơn lúc nào hết, luôn buộc người dân lo nghĩ đến chuyện miếng ăn, cái mặc. Cái bụng lúc nào cũng phải cảm thấy còn đoi đói, chưa no. Và người dân thì thiếu thốn nhu yếu phẩm, lo chạy gạo từng bữa. Ðủ hôm nay thì thiếu ngày mai, hay được nồi cơm sáng, thì lại chưa có nồi cơm chiều. Cuộc đời cứ quần quật lo đói rách như thế, thì xin hỏi, còn chi thì giờ mà nhân dân nghĩ đến tranh đấu, hoặc đòi hỏi tự do dân chủ nhân quyền?
Cụ Tây Hồ Phan Chu Trinh từng dạy: “Xét lịch sử xưa, dân nào khôn ngoan biết lo tự cường tự lập, mua lấy sự ích lợi chung của mình thì càng ngày càng bước tới con đường vui vẻ. Còn dân thì ngu dại, cứ ngồi yên mà nhờ trời, mà mong đợi trông cậy ở vua ở quan, giao phó tất cả quyền lợi của mình vào trong tay một người, hay một chính phủ muốn làm sao thì làm, mà mình không hành động, không bàn luận, không kiểm xét, thì dân ấy phải khốn khổ mọi đường. Anh chị em đồng bào ta đã hiểu thấu các lẽ, thì phải mau mau góp sức lo toan việc nước mới mong có ngày cất đầu lên nổi”.
"The religion of the future will be a cosmic religion. The religion which is based on experience, which refuses dogmatism. If there's any religion that would cope with modern scientific needs it will be Buddhism." Albert Einstein

Tôn giáo trong tương lai sẽ là tôn giáo của vũ trụ. Tôn giáo này dựa trên kinh nghiệm và không chấp nhận chủ nghĩa giáo điều. Nếu có một tôn giáo nào tương thích với khoa học hiện đại, đó chính là Phật Giáo.




Bạn Ơi Hãy Cùng Nhau Đấu Tranh Cho Cuộc Sống Của Mình & Tương Lai Của Con Cháu Mình !!!



Nhân Dân Cần Nhận Diện Bộ Mặt Thật Của Giới Cầm Quyền. Phải Hành Động Cụ Thể Đối Với Bọn Chúng !!!



Chỉ Mặt, Nhận Diện Bọn Cán Bộ Óc Đất, Lũ Công An Lưu Manh, Đám Quan Chức Tham Nhũng, Tay Sai !!!

Công Nhân Bị Đánh Đập Tàn Nhẫn, Dã Man !!!


Followers