12 December 2016

Tết gần đến, VN đang xôn xao chuẩn bị những gì?

Tết gần đến, VN đang xôn xao chuẩn bị những gì?

Khi tôi viết bài này đã là tháng 12 năm 2016 rồi, Lễ Giáng Sinh đang đến và Tết Dương Lịch rất gần và Tết Truyền Thống VN gọi là Tết Âm Lịch (hay nôm na là Tết Ta) cũng còn hơn một tháng nữa thôi. Không khí chuẩn bị đang sôi động, các báo đều xôn xao nhiều đề tài về Tết. Nhất là mấy ông ở tòa soạn đang tất bật kiếm bài, kiếm hình làm báo Tết. Hồi này người Việt thường xem báo trên các trang mạng, rất ít người mua báo hàng ngày như xưa, chỉ có nhà hàng, khách sạn mua vài tờ báo lớn cho khách xem thôi. Báo hàng ngày đều khó bán nên chỉ chờ dịp mới bán được nhiều. Người VN thường có thói quen mua một tờ báo Tết để trên bàn cho khách đến thăm đọc và cả nhà cùng đọc nhưng thật ra bây giờ rất nhiều người có Iphone, Ipad đọc chỗ nào cũng được, nhất là khi phải chờ tàu xe. Tờ báo Tết được dùng như một sản phẩm trang trí thôi.

Có một chuyện mỉa mai nhất là chuyện các quan quên không cấm gia đình bà con anh em không được nhận quà.

Tại sao ở VN lại chưa có việc cấm thân nhân nhận quà?
Nhóm nghiên cứu đã phỏng vấn 2,647 người và thu thập dữ liệu ở 10 tỉnh, thành; 5 bộ, ngành. Kết quả cho thấy gần 70% số doanh nghiệp và cán bộ, công chức (CBCC) biết rõ việc tặng/nhận quà có mục đích chủ yếu là giúp giải quyết công việc, cảm nhận chung là thành trào lưu, thông lệ, thậm chí là "luật chơi." "CBCC tặng quà cho cấp trên để thể hiện sự biết điều" (theo báo cáo).

Báo cáo chỉ rõ Luật Phòng Chống Tham Nhũng quy định CBCC, quan chức không được nhận tiền, tài sản hoặc lợi ích vật chất khác từ tổ chức hoặc cá nhân có liên quan tới công việc của mình. Tuy vậy, các quy định này không áp dụng với bất cứ thành viên nào trong gia đình của CBCC. Ở Mỹ, Nam Hàn, hay Singapore, các lãnh đạo, cán bộ ngoài việc không được trực tiếp nhận quà còn phải ngăn không cho vợ/chồng, họ hàng thân thích nhận quà.

Bà Vũ Kim Hạnh, Chủ tịch Hiệp Hội Hàng Việt Nam Chất Lượng Cao, dẫn chứng CBCC ở Singapore nhận quà trị giá hơn $50 USD là phải nộp nhà nước, nếu muốn giữ lại thì phải trả tiền, ở Mỹ là $375 USD. "Mới đây, báo chí phản ánh Tổng Thống Obama hết nhiệm kỳ sẽ nộp lại quà tặng trị giá $1.5 triệu USD đưa vào bảo tàng. Chuyện đó ở Việt Nam chúng ta ít khi nghe thấy.

Bà Hạnh nói, "Phòng chống tham nhũng nhưng khi kiểm tra lại phát hiện đúng quy trình. Chúng tôi làm việc nhiều với các doanh nghiệp, hỏi họ mong mỏi được hỗ trợ gì từ nhà nước thì họ đều nói xin cán bộ đừng nhũng nhiễu nữa."

Ông Nguyễn Văn Thanh, Phó Tổng Thanh Tra Chính Phủ (TTCP), khẳng định "xung đột lợi ích là một chế định được phổ biến rộng rãi ở nhiều quốc gia nhưng Việt Nam chưa có vấn đề này."

- Tại sao ở VN lại chưa có việc cấm thân nhân nhận quà. Chỉ cấm cán bộ, viên chức không được nhận quà thôi? Phải chăng đây là "cánh cửa mở ra" cho vợ con anh em mình nhận quà thay mình? Vậy thì chuyện cấm cũng như không. Anh nào cũng có thể mang đến cho "bà nhà" nhận quà, càng nhiều càng tốt. Tất nhiên "bà nhà" sẽ có danh sách đưa cho "ông nhà" để châm chước, ưu ái cho những anh chịu khó mang quà Tết đến nhà.

Việc này ở VN đã thành "luật chơi" vẫn tồn tại từ xưa đến nay, có gì đổi mới đâu. Người quyết định "cấm nhận quà" chỉ làm cho có tiếng là chống tham nhũng cho vui thôi. Đúng Tết là dịp rất vui cho gia đình con cái các quan còn doanh nghiệp phải tính toán lo cho bao nhiêu quan, bao nhiêu cái gọi là cơ quan, lỗ cũng phải lo không thì chết không kịp ngáp. Anh dân đen cũng lo méo mặt kiếm món gì cúng lễ tổ tiên, cho con cái xum họp trong dịp Tết. Đúng là cái cảnh "ngoài tươi trong héo." Tết Tây và Tết Ta ở VN là như thế.

Mùa cưới và chuyện đổi tiền mừng tuổi
Trước Tết lại còn là "mùa cưới," con cháu họ hàng thường cưới vợ lấy chồng vào dịp này. Một ông giáo về hưu và cũng là họ hàng của tôi viết thư than rằng nhận được tới 21 cái thiệp cưới, toàn những cái của họ hàng gần, không đi không được. Mỗi cái tối thiểu cũng phải năm trăm ngàn đồng, đám nào làm tiệc ở nhà hàng 4-5 sao thì phải đi mừng 1 triệu đồng cho phải phép. Trong khi lương hưu của ông giáo chỉ có 3 triệu đồng VN một tháng thôi. Phải chạy vạy ngược xuôi, nhờ con cháu cũng chưa đủ tiền mừng. Lo sốt vó lên đây các cụ ơi.

Lại còn vụ đổi tiền mừng tuổi.

Người VN thường có thông lệ "mừng tuổi" hay còn gọi là tiền "lì xì" cho con cháu vào dịp Tết. Nhiều người phải tìm nơi đổi tiền ngay từ bây giờ.

Tại một dịch vụ đổi tiền, anh Nam cho biết, mới rao nhận đổi tiền được hai hôm đã có rất đông khách hàng có nhu cầu, dù phải hai tháng nữa mới đến tết Nguyên đán. "Hầu hết khách đều đổi đủ các loại tiền lẻ 1,000, 2,000, 5,000 đồng để đi chùa và tiền polymer mệnh giá lớn hơn để mừng tuổi dịp Tết Dương Lịch và để dành luôn tới Tết Âm lịch."

Bên cạnh tiền Việt, đại lý này cũng nhận đổi tiền đô mới với giá 30,000 đồng/tờ 1 USD, 60,000 đồng/tờ $2 USD. Với một số tờ $2 USD quý, hiếm như tờ $2 đô năm 1917 được chủ dịch vụ rao "bán chứ không đổi" với giá hàng triệu đồng.

Chuyện Tết nhất ở VN còn lắm chuyện buồn vui lẫn lộn. Vậy ai vui, ai buồn trong dịp Tết này? Câu trả lời ai cũng biết: Quan lớn thì vui dân thì buồn. Chuyện này đã thành chuyện cổ tích rồi.
Tỉ lệ 80% lượng hàng hóa cho dịp Tết đã được các doanh nghiệp Sài Gòn chuẩn bị xong.
Các mặt hàng sản phẩm bánh mứt kẹo được bày bán khá phong phú ở các đại lý, cửa hàng tạp hóa ở khắp nơi.
Các quan rục rịch đến chúc Tết và tặng quà nhau nhưng vừa bị cấm.

Không được đến chúc Tết thủ tướng và các quan trên
Bộ Trưởng, Chủ Nhiệm Văn Phòng Chính Phủ (VPCP) Mai Tiến Dũng cho biết khi Quốc Hội bầu thủ tướng, phê chuẩn các thành viên chính phủ, thừa lệnh thủ tướng ông đã ký ngay văn bản yêu cầu các địa phương, bộ, ngành không đến tặng hoa chúc mừng thủ tướng, các phó thủ tướng và bộ trưởng.

"Khi ban hành văn bản trên, họ cũng thoải mái vì nếu không đến thì băn khoăn, đến thì xếp hàng đến bao giờ... Tôi là người địa phương tôi biết, mỗi lần Tết đến là lo lắm. Nên việc có công bố như vậy là rất phấn khởi cho các địa phương từ xa xôi. Đây cũng là một cách để thực hiện Chính phủ liêm chính."

- Tết này qua Tết khác, biếu xén thành thói quen không dễ bỏ. Không ít người mất ngủ nếu chưa quà cáp chúc Tết nhà sếp, sợ sếp "không vui," lo cho con đường quan lộ của mình trắc trở rồi lo cho địa phương mình có thể bị cắt bớt hỗ trợ từ trung ương...

Tại sao ông CNVPCP lai lo lắng như thế? Bởi cái tục lệ ở VN đã ăn sâu bén rễ trong các quan rồi kể cả các ông trong đứng đầu các bộ trong chính phủ. Hãy cứ nói các vị rất "liêm chính" nhưng liệu các quan bà ở nhà có liêm chính không? Muốn biết thì phải hỏi các cậu tài xế, các cô gái phải hầu hạ các quan bà sẽ biết ngay. Vẫn còn có "cánh cửa mở" cho các quan mà. Việc gì phải lo.

Đấy là chuyện quan và dân. Còn chuyện ngoài đường đối với các nhà buôn và doanh nghiệp cũng chộn rộn lắm rồi.

Tất bật lo hàng bán Tết
Các doanh nghiệp chuẩn bị số hàng hóa tăng thêm 15% đến 20% so với kế hoạch TP Sài Gòn giao, tăng 25%- 45% so với kết quả thực hiện Tết Bính Thân 2016

Sở Công Thương TP Sài Gòn đã kiểm tra, khảo sát các doanh nghiệp (DN) ở Thành phố và một số tỉnh, ghi nhận tình hình chuẩn bị hàng Tết năm nay cao hơn năm ngoái khoảng 15%-30%. Các hệ thống siêu thị, trung tâm thương mại, cửa hàng tiện lợi tại địa phương đã xây dựng kế hoạch chuẩn bị nguồn hàng hóa phục vụ Tết với số lượng tăng 2-3 lần so với tháng thường. Các DN bán lẻ cho biết đang tích cực huy động nhiều kênh phân phối để đưa hàng đến tay người tiêu dùng nhanh nhất.

Mới bắt đầu qua tháng 11 âm lịch nhưng các siêu thị, trung tâm thương mại, chợ sỉ tại TP Sài Gòn đã bày bán hàng Tết. Hiện diện nhiều nhất trên quầy kệ siêu thị, sạp chợ là bánh kẹo, mứt, nước giải khát, thực phẩm công nghệ, giỏ quà tặng... mẫu Xuân. Sôi động, chiếm nhiều diện tích nhất là các mặt hàng bánh kẹo.

Đến nay, thông điệp chính mà các hệ thống siêu thị đưa ra là ổn định giá, bảo đảm chất lượng kèm khuyến mãi "khủng" trong mùa Tết. Các DN đang thi nhau khoe hàng tốt giá rẻ cứ như cuộc cạnh tranh không ngừng.

Nhìn bề ngoài cứ như VN đang phát triển rầm rộ lắm, nhưng thật ra đó chỉ là cái vỏ, còn cái ruột thì nát bét ra rồi và còn đó một nỗi lo hàng giả.

Hàng giả, hàng nhái đánh lừa người dân
Trong buổi làm việc về vấn đề kiểm soát hàng gian, hàng giả vừa diễn ra tại Sài Gòn, ông Trần Hùng, Phó Chánh văn phòng thường trực ban chỉ đạo quốc gia chống buôn lậu, gian lận thương mại và hàng giả cho biết, thời gian gần đây, tình hình buôn lậu, gian lận thương mại, hàng giả, hàng nhái và hàng kém chất lượng diễn biến ngày càng phức tạp và tinh vi.

Lĩnh vực được phát hiện nhiều nhất là mỹ phẩm và thực phẩm chức năng với quy mô lớn. Đáng lưu ý là việc quảng cáo quá phạm vi chuyên môn để đánh lừa người tiêu dùng.

Ông Hùng cho biết thêm, cuối năm là dịp mà các đối tượng xấu lợi dụng nhu cầu tiêu thụ của người dân để tuồn hàng gian, hàng giả ra thị trường, gây nhiều nguy hại cho người tiêu dùng. Đặc biệt, lượng hàng gian, hàng giả nhiều nhất cả nước hiện nay tập trung ở Sài Gòn và Hà Nội.

Theo ông Lê Văn Giang, Cục phó cục An toàn vệ sinh thực phẩm, Bộ Y Tế, trong chín tháng đầu năm 2016, các đoàn liên ngành Trung ương và 63 tỉnh thành đã tổ chức kiểm tra 345.106 cơ sở đã phát hiện 56,978 cơ sở vi phạm về an toàn thực phẩm, chiếm 16.51%; đã xử lý 13,307 cơ sở (chiếm 23.35% số cơ sở vi phạm), trong đó phạt tiền 8,920 cơ sở với số tiền phạt hơn 26 tỷ đồng.

Riêng kết quả xử lý vi phạm tại Cục An Toàn Thực Phẩm (Bộ Y Tế), từ đầu năm đến ngày 22/11, đã phát hiện, xử lý 86 cơ sở vi phạm, tổng số tiền phạt hơn 5.5 tỷ đồng. Thu hồi 16 giấy xác nhận công bố phù hợp quy định an toàn thực phẩm; tạm dừng lưu thông 18 lô sản phẩm vi phạm...

Đối với các doanh nghiệp, cơ sở kinh doanh buôn bán, thứ trưởng kêu gọi phải tuân thủ qui định của pháp luật. Đồng thời, khuyến cáo người tiêu dùng hãy sáng suốt lựa chọn sản phẩm.

- Quả thật đây là điều bất lực của cơ quan nhà nước không kiểm soát nổi hàng giả hàng nhái, chưa kể còn có nơi nhân viên kiểm soát "đi đêm" với bọn buôn bán bất lương, hoặc công bố hàng nhái là hàng thật, cụ thể như đã nói ở trên có tới 16 Giấy xác nhận công bố phù hợp quy định an toàn thực phẩm; tạm dừng lưu thông 18 lô sản phẩm vi phạm. Vì thế người dân chẳng biết đường nào mà "sáng suốt" lựa chọn.

Kiểm tra, kiểm soát và khuyên dân cái kiểu này như đổ hết trách nhiệm cho người dân, "Ông đã nói rồi: sáng suốt mà lựa chọn", sống chết mặc bay. Người dân VN phải nhớ lấy câu này khi đi sắm Tết.

Văn Quang
Viết từ Sài Gòn ngày 12.12.2016

06 December 2016

Quan xã và con bò bị bệnh

Quan xã và con bò bị bệnh

Những chuyện kỳ quái ở nông thôn ngày nay thì quá nhiều, kể cả năm không hết. Kỳ trước tôi đã tường thuật cùng bạn đọc chuyện Ủy Ban Nhân Dân (UBND) thị xã Hồng Lĩnh đã ra Thông báo điều động 21 giáo viên nữ từ bậc mầm non đến Trung Học Cơ Sở (THCS), tham gia phục vụ tại chương trình "Liên Hoan Dân Ca Ví Dặm." Tóm tắt là quan xã bắt các cô giáo trẻ đẹp đi karoke cùng các quan trên. Còn nhiều chuyện "độc và lạ" nữa tôi sẽ kể ở phần sau. Xin nói đến chuyện gần đây nhất.

Loại bò mắc bệnh được quan xã bán cho dân mang về nuôi
Ngày 23 tháng 11 vừa qua, một người dân thuộc đồng bào dân tộc thiểu số nghèo thôn Liên Sơn 2, xã Phước Vinh, huyện Ninh Phước, tỉnh Ninh Thuận đã đến UBND xã xin trả lại bò dự án đã mua hai tháng trước.

Bà Mang Thị Min cho biết nguyên nhân trả vì bò mắc bệnh lở mồm long móng gần một tháng nay. Gia đình bà hàng ngày phải nấu cháo nuôi bò bệnh.

Theo bà Min, bà cùng 19 gia đình khác cùng thôn được xã gọi lên ký giấy vay 24 triệu đồng (hơn $1,000 Mỹ kim), lãi suất 0%, thời gian hoàn vốn 36 tháng. Xã đưa dân đến trại bò ông Giảng ở thị trấn Phước Dân để chọn bò đưa về nuôi.

Bà Min kể, "Bò biếng ăn cỏ, mấy ngày sau bỏ cỏ. Tôi sợ nó chết nên nấu cháo, chiết vào chai đổ vào mõm bò. Tôi có mời cán bộ huyện, xã, thôn cùng ông Giảng, chủ bán bò đến xác minh và yêu cầu được trả lại bò nhưng họ không chịu"!

Tương tự, ông Bo Thông cũng vay mua bò dự án của xã về nuôi. Bò bỏ ăn rồi sinh bệnh lở mồm long móng. Ông Thông nói, "Cả tháng nay kể từ ngày bò đổ bệnh, vợ chồng tôi phải sống chung với bò trong nhà vì để ngoài mưa gió sợ nó chết."

Sáng cùng ngày, trả lời về việc bò dự án mắc bệnh, ông Mang Ngọc - phó chủ tịch UBND xã Phước Vinh - cho biết thôn Liên Sơn 2 có 20 gia đình nghèo được chọn vay vốn mua bò của dự án nhân rộng mô hình chăn nuôi bò sinh sản do UBND huyện Ninh Phước làm chủ dự án. Ngành Lao Động-Thương Binh và Xã Hội huyện giám sát.

Ông Ngọc xác nhận số bò dự án sau khi đưa về nuôi thì mắc bệnh lở mồm long móng. Cán bộ thú y huyện và xã có đến chích thuốc.

Về việc người dân yêu cầu trả lại bò bệnh, ông Ngọc cho biết khi bán bò đồng loạt cho 20 gia đình dân, UBND xã có ký hợp đồng với trại bò ông Giảng, trong đó phần bảo hành có ghi thời hạn 12 tháng, nếu bò không sinh đẻ, mắc bệnh thì được trả lại.

Tuy nhiên, khi bò của bà Min, ông Thông mới nuôi một tháng đổ bệnh muốn trả nhưng ông Giảng không nhận vì cho rằng bò bị lở mồm long móng chứ không mắc bệnh (?).

- Đúng là kiểu trả lời vô lương tâm, vô trách nhiệm của các quan xã. Bò lở mồm long móng không phải là bệnh thì là gì? Vậy thế nào mới là bò bị bệnh? Có lẽ đợi đến khi nó lăn quay ra chết mới là bò bị bệnh chăng? Bò bị bệnh thì dân chết chứ ông có chết đâu. Ông lại có thể đổ cho thời tiết lạnh làm bò chết chứ không phải bệnh. Nói gần nói xa chẳng qua nói thật ông có thông đồng với ông Giảng chủ trại bò không? Ăn của dân nghèo như thế hèn chi ông cứ mập ra, mang cái bụng đi khệnh khạng trong làng, thằng nào cũng sợ.

Xin các quan xã sống bên cạnh dân làm ơn nhìn xuống thằng dân đã khổ rồi nay còn phải sống chung, nuôi nấng con bò mắc bệnh. Tiền nuôi con chưa đủ lại còn phải đóng đủ thứ thuế và "phí", làm quần quần quật ngoài đồng đến tối mịt mới về nhà. Bụng đói mà thường phải nhường cơm cho vợ con. Người dân bây giờ quá khổ rồi, không thể khổ hơn được nữa. Coi chừng tới lúc người dân phẫn nộ thì đời các ông kể như tiêu tùng đấy.

Xin nói tiếp về chuyện trong nghề làm thầy cô giáo ở nông thôn ngày nay. Một chuyện khôi hài cũng xảy ra gần đây cũng thuộc phạm vi giáo dục.

Hiệu trưởng học viện tự xưng giáo sư, tiến sĩ chửi học viên
Câu chuyện khá ngộ nghĩnh và khá dài, tôi tóm tắt nội dung chính.

Có một clip ghi lại cuộc trò chuyện giữa hai người đàn ông về chuyện xin đi học và chuyện tiền nong. Người đưa clip này lên trang YouTube cho biết, người liên tục nói bậy trong clip là giáo sư, tiến sĩ Phan Văn Hưng, hiện đang là giám đốc một học viện danh tiếng. Học viện được thành lập năm 2015 tại Việt Nam, là cơ sở giáo dục được nhà nước công nhận. Học viện này chuyên giới thiệu, đào tạo học viên sang Hàn Quốc du học.
Hiệu trưởng học viện tự xưng giáo sư, tiến sĩ Phan Văn Hưng đứng trên bàn chửi học viên.
Hiệu trưởng học viện tự xưng giáo sư, tiến sĩ Phan Văn Hưng.
Theo nội dung clip được ghi lại, ông tiến sĩ Hưng (nhiều báo viết tắt là ông H.) xưng "mày", "tao" suốt cuộc trao đổi với học viên và dùng những ngôn từ tục tĩu khác. Ông cũng liên tục khẳng định "tao là chủ nhà," "đây là nhà tao" nên ông được phép đứng lên bàn nói chuyện với học viên. Ông này cũng cho rằng số tiền mà học viên nộp vào đã gửi cho trường bên Hàn Quốc, chứ ông không phải người giữ, và ông chỉ là người "giúp" học viên lấy lại số tiền đó. Tuy nhiên, theo ông, học viên này có thái độ "mất dạy" nên ông sẽ không ký giấy tờ, và học viên sẽ không lấy lại được tiền. Tuy nhiên, theo người chia sẻ clip, clip được ghi lại sau một tháng ông Hưng hẹn học viên quay lại, và được được đăng tải sau ba tháng xảy ra sự việc và hiện học viên đã lấy lại được tiền.

Giải thích về việc có có lời lẽ chửi bới học sinh trong đoạn video clip, ông TS Hưng cho biết, hôm xảy ra sự việc, anh T. đã tới Học viện gây rối, không cho giáo viên và học sinh học và giảng dạy.

Sau đó, TS Hưng đã xuống để làm việc với anh T. Trong lúc nói chuyện, do quá nóng, không giữ được bình tĩnh nên ông Hưng đã có những lời lẽ chửi bới.

Ông Hưng cho biết thêm, "Trước khi xảy ra sự việc, học viên T. đã có thái độ không đúng đối với Trung Tâm, cụ thể là đối với cá nhân tôi, thế nên tôi mới hành động như thế. Ngay sau khi xảy ra sự việc cả tôi và T. cũng đã đến công an phường sở tại để giảng hòa và T. cũng đã đồng ý xóa hai video đó. Tuy nhiên, gần đây T. khôi phục lại thẻ nhớ và đã đăng tải video lên mạng xã hội."

Anh Nguyễn Mạnh T. là học viên bị chửi, khẳng định trong suốt cuộc trò chuyện không hề tỏ thái độ, hành động gì sai hay thiếu kiềm chế nào khiến thầy giáo chửi bới, cư xử nặng nề như vậy.

Anh T. cũng cho biết, lúc bị trả lại hồ sơ, ông Hưng có đưa ra một bản cam kết sẽ hỗ trợ hoàn lại tiền cho em trong vòng một tháng. Sau thời gian đó, anh T. đến thì học viện không trả lời lại. Phải sau đó gần hai tháng, anh T. mới nhận lại được toàn bộ số tiền 126 triệu đồng ($5,500) tiền đặt cọc. Anh T. phân trần tiếp:
"Việc thầy giáo nói tôi ý thức học kém. Nghỉ học quá số buổi quy định, có hành động quậy phá hay gây rối tại đây là không có thật. Cả khóa học tôi đi học không hề gây rối, chỉ nghỉ học ba buổi nhưng có xin phép đàng hoàng. Lúc đầu tôi không bận tâm lắm vì đoạn clip đó, nhưng bây giờ thầy Hưng nói như vậy, thực sự đã động vào lòng tự trọng của tôi. Tôi sẽ còn làm việc trực tiếp với thầy Hưng trong thời gian tới để làm rõ những nội dung trên."

Dù thế nào thì đã là giáo sư tiến sĩ mà nhảy lên bàn chửi bới tay đôi, xưng mày tao với học sinh cũng là điều không thể chấp nhận được. Các vị giáo sư tiến sĩ ở VN có thấy xấu hổ không? Dạy học trò mà như thế thì sau này sẽ thành những thằng du côn thôi.

Lại chuyện cô giáo đi đòi nợ thuê
Để thu được tiền của học sinh, nhiều đồng nghiệp của tôi đã phải tìm đủ mọi cách như: gọi điện, gửi giấy về nhà, thậm chí có giáo viên phải đến từng nhà. Bản thân tôi cũng là "chủ nợ," là kẻ "đòi nợ" như thế.

Học sinh phải đóng những khoản tiền gì?

Một cô giáo kể, "Thôi thì đủ thứ tiền giáo viên phải thu ngoài những khoản thu hộ như tiền bảo hiểm, còn biết bao thứ tiền như tiền học phí, tiền hội phí, tiền quỹ đội, tiền quỹ lớp, tiền mua sách giáo khoa, mua vở bài tập, tiền ăn bán trú, tiền bán tăm, đồ dùng học tập cho người khuyết tật…

Cứ hết khoản tiền này lại thu đến khoản tiền khác. Ngoài một số tiền nêu trên thu đủ một lần là xong, còn khoản tiền tháng nào thầy cô cũng phải nhắc học sinh nộp đủ đó là tiền học buổi hai ở cấp tiểu học."

Làm cô giáo ở làng quê đã không đủ ăn còn phải đi tiếp khách quý cho các quan lại còn kiêm nghề "đòi nợ thuê." Phận làm dân ngày nay ở VN khổ và nhục thật.

Phụ huynh bị ép ký vào Giấy ủng hộ tiền?
Nhiều phụ huynh trường THCS Phan Chu Trinh (xã Nam Yang, Đăk Đoa, Gia Lai) bức xúc sau khi con mình mang tờ "Giấy ủng hộ tiền" với nội dung "Tôi xin tự nguyện ủng hộ nhà trường số tiền… Kính mong trường nhận cho tôi số tiền trên."

Theo lời của phụ huynh có con đang theo học tại trường THCS Phan Chu Trinh, khoảng 10 ngày trước, con họ mang về một tờ giấy đưa cho họ tên là "Giấy ủng hộ tiền," và nói là giáo viên chủ nhiệm phát, yêu cầu phụ huynh điền tên và ký vào.

Trong tờ "Giấy ủng hộ tiền" này có dòng chữ: "Tôi xin tự nguyện ủng hộ nhà trường số tiền… Kính mong trường nhận cho tôi số tiền trên. Tôi xin chân thành cảm ơn." Và mục đích ủng hộ tiền là nhằm hỗ trợ cho các hoạt động giáo dục của nhà trường năm học 2016-2017; số tiền được "gợi ý" là 220,000 đồng (gần $10) một em.

Một phụ huynh có con đang học lớp bảy của ngôi trường này khẳng định, tờ giấy trên là do con em của họ mang về đưa cho họ và nói là do cô giáo chủ nhiệm phát. Điều khiến phụ huynh bực mình nhất là đã nói họ "ủng hộ" tiền mà ghi giống như họ năn nỉ trường nhận giùm! Và không biết nhà trường dùng số tiền này để làm gì? Do quá tức bực nên phụ huynh này đã không ký vào tờ giấy trên.

Phụ huynh khác cho biết, dù tức bực nhưng do không muốn gặp phiền hà với nhà trường nên họ đã ký để đưa con nộp. Còn nhiều phụ huynh khác không ký, nhưng do các em học sinh sợ nhà trường nên đã tự ký thay bố mẹ và tự nộp.

Những kiểu "xin tiền" như thế này được gọi là "tự nguyện" là thứ bùa phép đầy "tài tình sáng tạo" ở VN học được từ các quan trên đã thành bài học thuộc lòng của các ngành các cấp của nhà nước, bất kể ngành nào kể cả ngành giáo dục! Thật thảm hai cho hai chữ "giáo dục"ở VN.

Văn Quang
Viết từ Sài Gòn ngày 05.12.2016

30 November 2016

Những chuyện tai tiếng về nghề dạy học tại VN

Những chuyện tai tiếng về nghề dạy học tại VN

Nói đến chuyện "nghề dạy học" tôi nhớ đến thời mới lớn, nhà cửa ruộng vườn ờ quê nhà bỏ lại hết, tôi phải đi dạy học tại một trường tư ở Hải Phòng. Hồi đó cũng có nhiều cô giáo trẻ cùng dạy với tôi. Các cô giáo trẻ đã có gia đình hay có người yêu đối với tôi rất tự nhiên như bạn bè thật sự. Nhưng vài cô giáo trẻ đẹp còn "non" lại nhìn tôi bẽn lẽn như muốn rời xa, nhưng có lẽ đó là sự e ấp thường có của các cô gái đã được dạy dỗ trong một nền giáo dục cổ xưa thôi, các cô muốn tôi bắt chuyện trước.

Tôi đã thử vài lần và đúng như thế, khi tôi tiến tới gần bắt đầu nói chuyện, các cô đều tươi cười tiếp chuyện. Và chỉ vài câu dường như có cô muốn tìm hiểu thêm tôi có gia đình hay có người yêu chưa. Các cô thường giữ gìn rất ý tứ và nhìn quanh xem có ai theo dõi không. Chúng tôi nói chuyện vui thôi, sự nghiêm trang của các cô khiến những anh có máu "Don Juan" không dám buông lời tán tỉnh xàm xỡ. Thầy hiệu trưởng cũng lớn tuổi và rất đạo mạo, nếu bị thưa rất có thể bị đuổi việc ngay.

Đó là chuyện ngày xưa, có thể kể là từ trước những năm 1975. Nhưng ngày nay mọi chuyện thay đổi hết rồi, không phải vì sự tiến bộ mà vì sự thoái hóa suy đồi của đạo đức. Trong thời buổi khó khăn, vàng thau lẫn lộn, người ta quá chú trọng đến việc kiếm tiền và quá sợ các quan trên kể cả các phòng giáo dục và thầy cô giáo. Bởi thế nên gần đây chuyện quan trên bắt các cô giáo trẻ đẹp đi tiếp khách mới ầm ỹ lên trên khắp các trang báo trong và ngoài nước. Chuyện bắt đầu từ một xã cỏn con tại một thị xã Hồng Lĩnh, tỉnh Thanh Hóa vậy mà rùm beng gần như cả thế giới đều biết.

Điều động giáo viên nữ làm lễ tân tiếp khách cấp trên
Quả thật đây là một chuyện rất lạ và rất "độc". Gần đây nhất, UBND thị xã Hồng Lĩnh đã ra Thông Báo số 77/TB - UBND, điều động 21 giáo viên nữ từ bậc mầm non đến Trung Học Cơ Sởi (THCS), tham gia phục vụ tại chương trình "Liên Hoan Dân Ca Ví Dặm".

Ban đầu, vì sự quan trọng của các buổi lễ, các giáo viên đã tham gia đầy trách nhiệm. Tuy nhiên, theo phản ánh của các nữ giáo viên: Sau đó, họ đã liên tục bị "điều động" vào các hoạt động sai mục đích ghi trong văn bản hẳn hoi.
Phòng Giáo Dục-Đào Tạo thị xã Hồng Lĩnh.
Theo các cô giáo, sau khi nhận nhiệm vụ tiếp đón các đoàn khách, các cô tiếp tục phải đi ăn, uống rượu, rồi hát hò với quan khách. Một cô giáo Trung Học Cơ Sở chia sẻ:
"Việc phải đi tiếp khách khiến bọn em cảm thấy rất ái ngại. Bọn em buộc phải đi là vì nhiệm vụ được giao chứ trong lòng không hề muốn chút nào."

Một giáo viên mầm non khác ngậm ngùi, "Trong bữa tiệc, khi chén bia chén rượu vào, sẽ không tránh khỏi những hành động như ôm vai, bá cổ. Tỏ thái độ thì không được, sợ mất lòng quan khách; thậm chí là bị cấp trên phê bình gay gắt. Nhưng nếu dễ dãi quá sẽ bị lấn lướt, lợi dụng ..."

Theo các cô, việc thường xuyên phải đi tiếp khách đã khiến không ít lần vợ chồng, những người trong gia đình có xung đột, ghen tuông. Có những lần chồng bực tức, gay gắt, bắt vợ bỏ việc về buôn bán, chợ búa; nhất định phải từ bỏ nghề.

Một cô giáo tâm sự, "Vì nhiệm vụ phải thực hiện thôi, chứ bọn em còn gia đình, chồng con và những người thân xung quanh nữa. Người ngoài nhìn vào họ bàn tán ghê lắm."

Liên quan sự việc này, ông Lê Bá Thiềm, Trưởng phòng Giáo Dục Đào Tạo (GD-ĐT) thị xã Hồng Lĩnh xác nhận: Có sự điều động này, có việc giáo viên nữ tham gia phục vụ tại các buổi lễ. Ông Trưởng Phòng GD - ĐT này cho biết quan điểm, "Chuyện đi tiếp khách là hoàn toàn trong sáng. Tuy nhiên, trong các bữa tiệc, rượu vô thì lời ra; ai đó có một hành động không đẹp thì cũng là chuyện bình thường trong cuộc sống. Không có gì đáng lo!"

- Thưa ông Trưởng Phòng Giáo Dục thị xã Hồng Lĩnh các cô giáo bị sờ mó, ôm ấp mà ông cho là chuyện bình thường và "không có gì đáng lo" được sao? Nếu đó là vợ hay con gái ông thì ông nghĩ thế nào, ông có khuyến khích vợ con ông làm việc này không?

Đó cũng là câu chuyện đã làm dậy sóng dư luận những ngày qua. Có rất nhiều ý kiến gay gắt chỉ trích nặng nề lời tuyên bố này của ông Thiềm. Đáng chú ý là ý kiến của bà Nguyễn Vân Anh là giám đốc Trung Tâm Nghiên Cứu và Ưng Dụng Khoa Học Về Giới - Gia Đình - Phụ Nữ Và Vị Thành Niên (CSAGA). Bà nói, "Theo quan sát của tôi, và ý kiến của nhiều người trong cuộc thì chuyện này không hiếm. Vì khá phổ biến cho nên những người trong cuộc không nghĩ rằng mình có gì sai.

"Thế nên, họ mới đưa ra khái niệm rất hùng hồn: Đây là vinh dự, là nhiệm vụ chính trị,v.v.. Tôi cảm thấy thương những người coi những hành vi sàm sỡ, khua khoắng tay chân - những hành vi không chuẩn - là chuyện bình thường, bởi kiến thức của họ về những điều tối thiểu là rất hạn chế."

Phải ghép vào tội xúc phạm nhân phẩm con người.
Cô giáo trẻ cùng học trò.
…"Điều tôi lo là những giáo viên trong cuộc. Họ sẽ phải đối mặt với sự bẽ bàng của sếp mình như thế nào? Bởi những người đó vẫn có quyền lực trong việc quyết định các vị trí tồn tại, đồng lương của các cô giáo. Bây giờ, người ta sẽ xử lý như thế nào? Sẽ nhìn nhau như thế nào đây. Tôi có một cảm giác nữa là tất cả các nữ giáo viên, kể cả có chức quyền hay không đều sẽ cảm thấy bị tổn thương khi sự kiện này bùng phát. Tôi nghĩ những người tự trọng đều cảm thấy tổn thương và đau lòng."

Và bà đã có một câu ví von rất hay:
"Cũng giống như câu ca dao, Thân em như cái giếng làng/ Người thanh rửa mặt, người phàm rửa chân" vậy. Người thanh thì cho rằng việc điều động giáo viên đi tiếp khách là chuyện không thể chấp nhận được nhưng với những kẻ phàm phu thì lại coi đấy là chuyện bình thường trong cuộc sống."

Khi mà vẻ đẹp hình thức của phụ nữ đang được coi như là công cụ để giải trí hoặc mua bán, thì những hành vi lạm dụng mối quan hệ gần gũi để dùng nó để đạt được điều gì đó cũng cần được xếp vào hành vi xâm hại tình dục.

Một người tận dụng thân thể của bạn để cho người khác dù chỉ là ngắm thôi, đem bản thân bạn ra để làm vật trao đổi dù chỉ là để lấy sự hài lòng của cấp trên thì cũng là vị phạm quyền, xúc phạm nhân phẩm của con người.

Sự lo sợ của các cô giáo thời nay
Cô giáo Nguyễn Thị Bích Hạnh từ Nghệ An cho biết nhận xét của cô về nguyên nhân sâu xa để UBND cũng như các cơ quan toàn quyền điều động nhân viên, đặc biệt trong lĩnh vực giáo dục:
"Đối với người giáo viên khi họ phải chạy bằng chạy chức họ phải bỏ một khoản tiền rất lớn và khi bỏ khoản tiền lớn để xin việc vào biên chế thì họ muốn ở lại để làm việc. Chính vì muốn được ở lại để dạy học thì họ phải chấp nhận đánh đổi, chấp nhận điều kiện cấp trên đưa ra kể cả tiếp khách hay thậm chí có thể phải ngủ với quan chức thì họ vẫn phải chấp nhận đánh đổi. Đời sống đạo đức của mình nó băng hoại đến như thế và đấy là vấn nạn nhức nhối. Cái đau khổ của họ là đạo đức, họ không thể nào giữ được đạo đức."

Điều nguy hại hơn nữa, bà Nguyễn Vân Anh đã xác nhận, "Theo quan sát của tôi, và ý kiến của nhiều người trong cuộc thì chuyện này không hiếm. Vì khá phổ biến cho nên những người trong cuộc không nghĩ rằng mình có gì sai."

Có hàng ngàn ý kiến rất gay gắt của bạn đọc khắp nơi. Tôi chỉ nêu vài ý kiến của độc giả đế thấy đây không còn là chuyên hiếm mà là chuyện xảy ra ở nhiều nơi:

- Bạn Từ Minh Hải cho biết: Không phải riêng Hà Tĩnh đâu. Rất nhiều nơi. Hà Tĩnh luôn nói thật và dám nói thật thôi. (Tôi cũng là cán bộ ngành Giáo dục mà).

- T.V.VŨ viết: Ở nhiều nơi, việc này cũng diễn ra nhưng do họ sợ bị trù dập nên không dám lên tiếng mà thôi.

Chuyện khốn nạn này mà là chuyện ở rất nhiều nơi trên đất nước VN thì quả là quá nguy hiểm cho nền giáo dục ở đây. Không thể nói tất cả các cô giáo trẻ đẹp đều như thế nhưng cũng là quá nhiều bởi hệ thống quan liêu, sai phái cấp dưới bất kể họ là gì để làm vui lòng quan trên đã thành thứ bệnh dịch ở VN rồi. Thuốc gì mà chữa đây? Hầu như mọi gia đình ở VN đều lo cho tương lai con cháu mình ngày mai có thể trở thành những kẻ bất lương, không giúp ích gì cho xã hội.
Bộ trưởng Bộ Giáo dục - Đào tạo Phùng Xuân Nhạ trả lời báo chí bên hành lang Quốc hội sáng 14-11.
Bộ trưởng Bộ Giáo Dục cũng bị tố tơi bời
Vào sáng ngày 14 tháng 11 bên hành lang quốc hội, Bộ trưởng Giáo Dục và Đào Tạo Phùng Xuân Nhạ cho rằng việc UBND thị xã Hồng Lĩnh điều động giáo viên tiếp khách, rót rượu là sai nguyên tắc của cán bộ và ảnh hưởng uy tín của ngành, vì những giáo viên này ngoài việc là các nhân viên chuyên môn còn là tấm gương xây dựng hình ảnh nhà giáo trong mắt phụ huynh và nhân dân.

Tuy nhiên, ông Nhạ sau đó lại nói rằng mức độ chưa đến nỗi trầm trọng và quan trọng hơn cả nếu các giáo viên ấy có thái độ im lặng đồng tình, không có kiến nghị, phản ứng gì thì trước tiên phải quy trách nhiệm cho các giáo viên này trước xong mới tính chuyện đến người ép buộc. Ông Bộ trưởng yêu cầu từng cô giáo trước tiên phải nghiêm túc trước đã.

Theo như ông Bộ trưởng trả lời lỗi này là lỗi của giáo viên trước. Ông Đinh Kim Phúc, giảng viên Đại Học Mở, cũng là nhà nghiên cứu Biển Đông, rất tức giận nói:
"Hà Tĩnh trong mấy ngày qua trong việc điều động các cô giáo phải đi phục vụ tiệc rượu và Karaoke không hề có trong tiền lệ của giáo dục Việt Nam. Thông qua bài phỏng vấn Bộ trưởng Bộ Giáo Dục và Đào Tạo Phùng Xuân Nhạ mà VietnamNet phải rút bài rồi đưa lại bài khác, tất cả những gì trên báo chí nhất là báo Dân Trí đã đưa ra thì tôi nói với tư cách là một thầy giáo tất cả câu trả lời của Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ tôi đánh giá là trả lời của một tên đầu gấu bảo vệ cho những tên ma cô trong giáo dục Việt Nam hiện nay."

Ông Đinh Kim Phúc có vẻ nặng lời đối với phát biểu của ông Bộ Trưởng nhưng dư luận cũng đã um sùm rồi. Ở VN thời đại này có lắm chuyện "độc và lạ" thật. Còn nhiều chuyện "độc và lạ" nữa nhưng bài đã khá dài, tôi tường thuật vào một dịp khác.

Văn Quang
Viết từ Sài Gòn ngày 28.11.2016


Thật vậy, dân tộc Việt Nam hãy can đảm đứng lên để lật qua những trang sử cộng sản đẫm máu và đau thương. Đã quá trễ rồi. Ngày nào còn cộng sản, thì còn chết chóc, tù đày, tự do, nhân quyền còn bị chà đạp.
Nhà cầm quyền cộng sản, hơn lúc nào hết, luôn buộc người dân lo nghĩ đến chuyện miếng ăn, cái mặc. Cái bụng lúc nào cũng phải cảm thấy còn đoi đói, chưa no. Và người dân thì thiếu thốn nhu yếu phẩm, lo chạy gạo từng bữa. Ðủ hôm nay thì thiếu ngày mai, hay được nồi cơm sáng, thì lại chưa có nồi cơm chiều. Cuộc đời cứ quần quật lo đói rách như thế, thì xin hỏi, còn chi thì giờ mà nhân dân nghĩ đến tranh đấu, hoặc đòi hỏi tự do dân chủ nhân quyền?
Cụ Tây Hồ Phan Chu Trinh từng dạy: “Xét lịch sử xưa, dân nào khôn ngoan biết lo tự cường tự lập, mua lấy sự ích lợi chung của mình thì càng ngày càng bước tới con đường vui vẻ. Còn dân thì ngu dại, cứ ngồi yên mà nhờ trời, mà mong đợi trông cậy ở vua ở quan, giao phó tất cả quyền lợi của mình vào trong tay một người, hay một chính phủ muốn làm sao thì làm, mà mình không hành động, không bàn luận, không kiểm xét, thì dân ấy phải khốn khổ mọi đường. Anh chị em đồng bào ta đã hiểu thấu các lẽ, thì phải mau mau góp sức lo toan việc nước mới mong có ngày cất đầu lên nổi”.
"The religion of the future will be a cosmic religion. The religion which is based on experience, which refuses dogmatism. If there's any religion that would cope with modern scientific needs it will be Buddhism." Albert Einstein

Tôn giáo trong tương lai sẽ là tôn giáo của vũ trụ. Tôn giáo này dựa trên kinh nghiệm và không chấp nhận chủ nghĩa giáo điều. Nếu có một tôn giáo nào tương thích với khoa học hiện đại, đó chính là Phật Giáo.




Bạn Ơi Hãy Cùng Nhau Đấu Tranh Cho Cuộc Sống Của Mình & Tương Lai Của Con Cháu Mình !!!



Nhân Dân Cần Nhận Diện Bộ Mặt Thật Của Giới Cầm Quyền. Phải Hành Động Cụ Thể Đối Với Bọn Chúng !!!



Chỉ Mặt, Nhận Diện Bọn Cán Bộ Óc Đất, Lũ Công An Lưu Manh, Đám Quan Chức Tham Nhũng, Tay Sai !!!

Công Nhân Bị Đánh Đập Tàn Nhẫn, Dã Man !!!


Followers