16 July 2010

TỪ ĐỊA NGỤC TRỞ VỀ : VẪN KIÊN CƯỜNG


Chúng tôi khẳng định rằng chúng tôi vô tội. Chúng tôi là những người có công với đất nước. Mặc dù chúng tôi không đắp được một con đường hay xây được cái nhà, nhưng chúng tôi là những người đã đem mồ hôi, nước mắt, xương máu để đấu tranh cho nhân quyền, tự do, dân chủ cho VN. Còn nói những người có tội, thì chính đảng CSVN là những người có tội. Họ đã 2 lần gây thêm thù và bớt bạn. Bằng chứng là năm 1954, họ đã cải cách ruộng đất, cải tạo công thương nghiệp, giết chết hàng triệu người Miền Bắc vô tội. Và lần thứ hai là vào năm 1975, khi chiếm được Miền Nam, họ bày ra tập đòan, tập thể, thu gom, làm cho người dân VN bất mãn, kể cả giới xe lôi, xe kéo, nông dân và những trung nông giàu có... đều bị đánh tư sản. Dân VN không thể sống nỗi nên họ mới bế bồng nhau đi vượt biên, tức xuống thuyền ra ngòai biển để làm mồi cho cá – cũng gần cả triệu người. Chính quyền hiện tại là một chính quyền thối nát, tham nhũng.

Trương Văn Sương

TỪ ĐỊA NGỤC TRỞ VỀ : VẪN KIÊN CƯỜNG


Nguyễn Ngọc Quang
Đồng Nai ngày 15/07/2010

Anh Trương Văn Sương đang trò chuyện
cùng Linh mục tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Lý


Trước đây, tôi đã kể cho quý vị nghe về anh Đại Úy Nguyễn Hữu Cầu, một người bạn tù của tôi qua bài viết “34 NĂM “GIẢI PHÓNG”, 33 NĂM TÙ ĐÀY” đăng ngày 06/10/2009. Nay tôi lại mời quý vị ghé mắt qua một phần rất nhỏ trong cuộc đời của vị anh hùng khả kính : TRƯƠNG VĂN SƯƠNG.

Tôi chưa một lần gặp anh Trương Văn Sương trước đây. Như nhiều người, tôi yêu quý anh ấy qua những thông tin trên các trang mạng. Đối diện với cái ác, tôi cũng khá cứng rắn. Nhưng không biết sao, trước những tình yêu cao thượng tôi mềm nhũn ra như một con mèo con. Tôi viết những dòng chữ này đến quý vị với đôi mắt nhòa đi vì những giọt nước mắt sung sướng không thể dùng lời, sau một chuyến đi Sóc Trăng về. Sau hơn hai giờ ngồi nói chuyện với anh Sương, tôi mới thấy được một sự thật :Mình quá nhỏ! Tệ thật !

Sáng sớm ngày 12/07/2010, Tôi nhận được điện thoại của một người anh bạn từ Cambodia là Mục Sư Ngô Đắc Lũy :

- A-lô, Quang hả ? Có phải là anh Nelson Mandela được thả ra rồi không ? (Tôi và Mục sư Lũy thường gọi anh Sương là Nelson Mandela khi nói chuyện với nhau)

- Thế à ! Đợi em một tí để em kiểm chứng trước nhé !

Tôi liền gọi cho anh Nguyễn Khắc Toàn, và được anh cho biết đó là thông tin chính xác. Anh Sương được thả ra từ bệnh viện Phủ Lý vào lúc 4:00 ngày 12/07/2010. và anh Toàn cho tôi số phone của Trương Văn Dũng, con trai đầu anh Sương để liên lạc. Tôi tức tốc xác nhận tin với Mục sư Lũy. Sau đó, tôi gọi liên tục đến Dũng, nhưng hoàn toàn không liên lạc được. À ! tôi hiểu rồi ! đó chẳng qua là chuyện vặt của các thằng đày tớ nghịch ngợm của mình đó mà ! Không sao ! Tôi gọi con gái đến :

- Thảo đến ba nhờ tí nhé, con xuống tiệm bán điện thoại ở ngã ba mua cho ba một cái simcard mới nhé!

Thế là mọi chuyện được giải quyết một cách dễ dàng. Khoảng 11:30 tôi liên lạc được với Dũng, được Dũng cho biết hiện đang ở Đà Nẵng, trên đường đi cùng ba về Sóc Trăng, có xe của trại giam đưa về cùng bác sỹ đi theo để chăm sóc sức khỏe cho ba. Tôi biết trên xe có công an áp giải nên không nói thêm. Bấm nút tắt đện thoại, hai dòng nước mắt tuôn ra không ngăn được. Tôi chỉ biết nói với quý vị rằng : Quá sướng! quá đã ! Tôi không biết phải dùng từ gì hơn. Tôi hô vang trong nhà : Hoan hô Trương Văn Sương! Hoan hô Trương Văn Sương !

Vợ tôi dưới bếp chạy lên, nhìn thấy hai mắt còn ướt, vợ tôi hỏi :

- Có gì mà anh vui quá đỗi vậy ? Vì vợ tôi biết tôi chỉ khóc khi vui thôi. Tôi gọn lỏn :

- Anh Trương Văn Sương về rồi ! Chấm hết !

Hai mắt bà xã tròn xoe và ửng đỏ, lẳng lặng lấy ít tiền nhét vào ví cho tôi. Tôi rất vui vì vợ hiểu, dù đang còn bị quản thúc nhưng tôi chắc chắn phải đi.

Tôi biết, khi đưa anh Sương về nhà thì mật vụ và công an sẽ dày đặc. Dù tôi phản đối lệnh quản chế, nhưng không vì thế mà tôi sẽ không bị bắt khi xuất hiện tại nhà anh Sương vào thời điểm đó. Do vậy, để có thể giúp đỡ được nhau tôi nghĩ đến Nguyễn Thu Trâm. Tôi gọi cho Thu Trâm và được biết Trâm đang trên đường đi Bình Định dự lễ xã tang của cố đệ nhị Tăng Thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Thích Huyền Quang cùng với Thượng tọa Thích Thiện Minh và đang ở địa phận Long Khánh. May quá, vì đi chưa xa ! Tôi báo tin cho Thu Trâm và đề nghị Thu Trâm đi với tôi. Thu Trâm đã đồng ý. Tôi tính toán, với đoạn đường dài như thế thì có thể đến chiều ngày 13/07/2010 anh Sương mới có thể về đến Sóc Trăng. Vậy là khoảng 15:00 ngày 12/07, chúng tôi xuất phát từ ngã ba Dầu Dây. 20:30 cùng ngày, chúng tôi lên xe tại bến xe miền tây đi Sóc Trăng. Đúng 2:00 ngày 13/07 tôi có mặt tại nhà anh Trương Văn Sương tại địa chỉ : 124/9 đường 30/4, khu phố 2, phường 3, thành phố Sóc Trăng. Về gia cảnh của người tù bất khuất Trương Văn Sương sẽ có người khác thông tin chi tiết đến quý vị. Trong phạm vi câu chuyện hầu quý vị hôm nay tôi không đề cập đến gia cảnh anh Trương Văn Sương.

Tôi xin giới thiệu sơ lược về anh Trương Văn Sương như sau :

( Thông tin về anh Sương khá đầy đủ trên các trang mạng qua các bài viết của các anh Lê Minh, Nguyễn Khắc Toàn v.v.. Tôi chỉ đưa thêm những thông tin thiếu hoặc do khách quan mà sai lệch)

Thiếu Úy Địa Phương Quân (không phải Trung Úy như những thông tin trước đây) Trương Văn Sương.
Sanh năm :1943
Ngày nhập ngũ : 01/06/1967
Số quân : 47/315.717
KBC : 4852
Chức vụ cuối cùng : Phân Chi Khu Trưởng xã Mỹ Hương, Quận Thuận Hòa, Tiểu Khu Ba Xuyên.



Trong Quyết định Tạm Đình Chỉ Chấp Hành Án Phạt Tù dưới đây cho rằng, anh Trương Văn Sương chính là anh Mai Văn Hạnh là không đúng. Nhà cầm quyền Cộng Sản Hà Nội cố tình gán cho anh Sương với cái tên Mai Văn Hạnh để giết anh, vì thấy rõ được tinh thần bất khuất, ý chí sắt đá và đặc biệt là khả năng lãnh đạo kháng chiến được nuôi dưỡng bởi lòng yêu nước nồng nàn của anh. Sau khi Phó Chủ Tịch Mặt Trận Thống Nhất Các Lực Lương Yêu Nước Giải Phóng Việt Nam Mai Văn Hạnh đã minh định chính mình mới là Mai Văn Hạnh thì CSVN đành phải xử anh chung thân nhưng vẫn không sửa sai mà vẫn ghi trong hồ sơ tên khác của anh là Mai Văn Hạnh. Xin lưu ý với quý vị rằng địa chỉ hiện nay của anh Trương Văn Sương đúng như tôi đã đưa ở trên chứ không phải như trong Quyết Định Tạm Đình Chỉ Thi Hành Án Phạt Tù mà tôi gắn vào bài viết này.








Khoảng 7:00 ngày 13/07, tôi gọi cho Dũng mới biết rằng đêm 12/07, do bị mệt nên anh Sương được đưa vào bệnh viện Đa Khoa Đà Nẵng nghỉ lại, 4:00 sáng sớm 13/07 mới tiếp tục đi. Do vậy tôi bàn với Thu Trâm lên Chợ Mới, An Giang thăm một số anh em tính đồ Phật Giáo Hòa Hảo Truyền Thống. Tối 13/07 tôi ở lại huyện Chợ Mới, An Giang, vì Dũng cho biết ba đang nghỉ lại khách sạn Lotus, nằm trên đường Nguyễn Trãi, đối diện với Bộ Công An tại Sài Gòn. Nếu thuận tiện, tôi sẽ hầu chuyện cùng quý vị về chuyến viếng thăm anh em tính đồ PGHH Truyền Thống trong một dịp khác.

5:00 ngày 14/07, anh em chúng tôi trở lại Sóc Trăng từ huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Khoảng 8:00, cháu Tài em của Dũng gọi cho tôi báo không nên đến nhà lúc này vì thấy rất nhiều công an triển khai tại khu vực. Tuy nhiên, tôi và Thu Trâm vẫn đến khu vực ấy để xem thử coi chính quyền Sóc Trăng “tổ chức đón tiếp” người anh hùng khả kính của chúng tôi như thế nào. Tôi không mô tả thêm về tình hình cảnh sát triển khai vào thời điểm đó như thế nào, vì đã có một tác giả mang bút danh Thuốc Đắng đã đưa tin rất chính xác vào lúc 11:45 ngày 14/07 rồi.

Từ trưa ngày 14/07, tôi đã gọi nhiều lần cho cháu Trương Văn Tài – em của Dũng, nhưng lần nào cháu cũng bảo chưa vào được, khi nào vào được thì cháu sẽ gọi cho tôi. Khoảng 14:30, cháu Tài gọi cho tôi nói rằng đã đưa ba đi thăm bà cô. Cháu bảo tôi hãy vào nhà lấy hành lý. Tôi hiểu, Anh Trương Văn Sương không muốn gây phiền phức cho chúng tôi khi gặp anh ấy tại nhà, vì quá nhiều công an và mật vụ theo anh ấy. Bí thế, tôi gọi cho anh Nguyễn Khắc Toàn nhờ anh Toàn giải thích. Sau khi nghe anh Toàn giải thích, anh Sương đã nói chuyện với tôi qua phone cho biết là anh lo lắng cho an nguy của chúng tôi chứ không phải ảnh sợ công an. Tôi phá lên cười nói với anh ấy rằng : “Em sợ thì đã trốn biệt ở Đồng Nai rồi chứ xuống đây làm gì. Báo cho anh biết để anh khỏi phải lo lắng là em mới về trước anh mới 10 tháng thôi !”. Anh Sương cười :”Sao không nói trước?, ai mà biết Quang cũng đã qua một khóa rồi! Vậy thì Quang cứ ngồi ở nhà cháu Dũng, tôi sẽ về ngay”.

Khoảng 20 phút chờ đợi, cháu Tài đưa anh Sương về nhà của Dũng. Chúng tôi đứng dậy bắt tay chào anh khi anh bước vào nhà :

- Em chào anh. Em là Quang – Tôi quay qua Thu Trâm – còn đây là Thu Trâm, đến thăm anh từ Bình Dương.

Anh cười thật hồn hậu, bộc trực đúng chất miền Tây Nam Bộ :

- Nguyễn Ngọc Quang phải không?. Nguyễn Ngọc Quang thì nói là Nguyễn Ngọc Quang đi, cứ Quang Quang làm tôi lo.

- Sao anh biết họ của em?

- Anh Toàn vừa xác nhận là Nguyễn Ngọc Quang và cô Thu Trâm. Hơn nữa, những ngày tháng sau này tôi ở và ăn chung với Nguyễn Văn Đài mà !.

Anh mời tôi và Thu Trâm ngồi xuống nền nhà cùng nói chuyện. Anh tươi cười :

- Quang cũng đã ở trỏng mới ra à ? kể cho tôi nghe với!

- Nếu có dịp, em sẽ kể. Hôm nay đến đây chào mừng anh, thăm anh và để nghe anh nói.

Tôi nhìn anh, nghe anh kể về những tháng ngày tù tội. Với tôi, anh không kể về những khắc nghiệt trong nhà tù, vì có lẽ anh biết là tôi ít nhiều cũng đã biết rồi. Anh kể cho tôi nghe những kỷ niệm đấu tranh trong tù và tình yêu trong những anh em bạn tù chính trị. Suốt từ năm 1985 về sau, mỗi năm anh bị cùm ít nhất hai lần trong hai quý viết kiểm điểm (Anh đã nói rất rõ khi trả lời phóng viên Thanh Quang của đài RFA rồi). Có một chi tiết thật thú vị là sau mỗi lần viết kiểm điểm anh luôn ký xong và lăn dấu hai ngón tay trỏ của mình vào để chứng tỏ rằng : Bản kiểm điểm này do chính Trương Văn Sương này viết chứ không ai khác. Anh thường hay bị bịt miệng và xốc nách khiêng khi bị đem đi cùm vì khi đi qua các phòng anh hô rất to : “ Đả đảo Cộng Sản”. Xin mời quý vị hãy nghe anh kể về nội dung trước sau như một của tất cả các bản kiểm điểm, thông qua trả lời câu hỏi của phóng viên Thanh Quang : “Trước đây thì tôi cũng là người chống đối cực kỳ tại trại giam Nam Hà. Tất cả anh em đó đều gọi tôi là người hùng. Cứ 6 tháng đầu năm là tôi bị đi cùm, biệt giam, kỷ luật. Mỗi năm thì tôi bị đi 2 lần như vậy. Không có gì khác hơn là họ bảo tôi viết một bản kiểm điểm. Tôi viết bản kiểm điểm với nội dung như sau:

Chúng tôi khẳng định rằng chúng tôi vô tội. Chúng tôi là những người có công với đất nước. Mặc dù chúng tôi không đắp được một con đường hay xây được cái nhà, nhưng chúng tôi là những người đã đem mồ hôi, nước mắt, xương máu để đấu tranh cho nhân quyền, tự do, dân chủ cho VN. Còn nói những người có tội, thì chính đảng CSVN là những người có tội. Họ đã 2 lần gây thêm thù và bớt bạn. Bằng chứng là năm 1954, họ đã cải cách ruộng đất, cải tạo công thương nghiệp, giết chết hàng triệu người Miền Bắc vô tội. Và lần thứ hai là vào năm 1975, khi chiếm được Miền Nam, họ bày ra tập đòan, tập thể, thu gom, làm cho người dân VN bất mãn, kể cả giới xe lôi, xe kéo, nông dân và những trung nông giàu có... đều bị đánh tư sản. Dân VN không thể sống nỗi nên họ mới bế bồng nhau đi vượt biên, tức xuống thuyền ra ngòai biển để làm mồi cho cá – cũng gần cả triệu người. Chính quyền hiện tại là một chính quyền thối nát, tham nhũng.  Những đảng viên, những người chức quyền, họ mới có cái quyền tham nhũng. Còn những người bán rau, dân xe lôi, xe kéo...thì làm gì có chuyện đó. Cho nên chúng tôi mới khẳng định rằng chính quyền nầy, chúng tôi không ủng hộ, không tán thành. Hơn nữa, họ còn bán đảo Hòang Sa, bán Trường Sa, rồi bán một phần đất liền dọc theo biên giới Việt-Trung gần 70 km2 – gần bằng diện tích của tỉnh Bắc Ninh. Điều đó chứng tỏ họ bán đất, bán đảo, họ hiến dâng như vậy để củng cố địa vị của họ trong Bộ Chính trị.  Với những điều vừa nêu, chúng tôi khẳng định rằng chúng tôi là người vô tội, còn đảng CSVN mới là người có tội. Vì thế chúng tôi mới yêu cầu họ phải thả chúng tôi vô điều kiện. Chẳng những thế, mà họ còn phải có lời xin lỗi trước quốc dân đồng bào VN về sai trái của họ để dư luận quốc nội và hải ngọai minh oan cho chúng tôi là những người tù chính trị VN phải chịu hàm oan suốt hơn 30 năm nay. Với nội dung tôi viết như vậy, lúc nào họ cũng kiềm kẹp, hành hạ, kỷ luật tôi một cách khổ sở. Lúc đó sức khỏe tôi còn tuổi trẻ. Nếu già như bây giờ thì tôi đã chết mất rồi. “

Anh nói thêm với tôi rằng : “ Bán đất, bán biển của Tổ Quốc để củng cố quyền lực, quyền lợi là hành động bán nước cầu vinh. Tội bán nước cầu vinh của đảng Cộng Sản là cái tội Trời tru, Đất diệt. Muôn đời sau lịch sử sẽ không quên”

Thật!, trước mặt tôi hiện tại là một Trương Văn Sương bằng xương, bằng thịt mà tôi ngỡ như trong mơ. Nấp đằng sau một thể xác tàn tạ vì rất nhiều bệnh tật là tặng phẩm của đảng Cộng Sản Việt Nam, là một tinh thần hết sức kiên cường và một ý chí sắt thép. Tim anh bị suy độ 4, nhưng tình yêu chứa trong trái tim ấy không hề suy chút nào!

Trước đây, khi nói chuyện về Anh, Mục sư Ngô Đắc Lũy và tôi thương gọi Anh là Nelson Madela. Nhưng nay, tôi không gọi Anh là Nelson Mandela nữa, mà tôi gọi Anh là TRƯƠNG VĂN SƯƠNG, vì Anh đã phá vỡ kỷ lục ở tù trước đây do ông Nelson Mandela nắm giữ. Anh chỉ thua một người duy nhất - cũng là người Việt Nam : Đại Úy Nguyễn Hữu Cầu ! Thật là một kỷ lục đáng tủi hổ cho lịch sử nước Việt ! Kỷ lục về sức chịu đựng sự tàn bạo, man rợ của một chế độ từng tồn tại trong lịch sử nước Việt ! Quý vị vui được không? Có tự hào được không khi người Việt của mình nắm giữ kỷ lục đó? Câu trả lời xin dành cho tất cả mọi người.

Để thay lời kết, tôi xin gởi lên đây những tấm hình – với chú thích của tôi. Xin quý vị thêm lời bình :


Từ phải qua : Anh Trương Văn Sương, tác giả, cô Nguyễn Thu Trâm


Anh Trương Văn Sương với đôi giày, mũ len là kỷ vật
của Linh Mục Tù Nhân Lương Tâm Nguyễn Văn Lý.


Di ảnh của hiền thê anh Trương Văn Sương



Nguyễn Ngọc Quang
Đồng Nai ngày 15/07/2010

Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm
Tu Thân, Tề Gia, Trị Quốc, Bình Thiên Hạ
Khai Dân Trí, Chấn Dân Khí, Hậu Dân Sinh


No comments:

Post a Comment



Thật vậy, dân tộc Việt Nam hãy can đảm đứng lên để lật qua những trang sử cộng sản đẫm máu và đau thương. Đã quá trễ rồi. Ngày nào còn cộng sản, thì còn chết chóc, tù đày, tự do, nhân quyền còn bị chà đạp.
Nhà cầm quyền cộng sản, hơn lúc nào hết, luôn buộc người dân lo nghĩ đến chuyện miếng ăn, cái mặc. Cái bụng lúc nào cũng phải cảm thấy còn đoi đói, chưa no. Và người dân thì thiếu thốn nhu yếu phẩm, lo chạy gạo từng bữa. Ðủ hôm nay thì thiếu ngày mai, hay được nồi cơm sáng, thì lại chưa có nồi cơm chiều. Cuộc đời cứ quần quật lo đói rách như thế, thì xin hỏi, còn chi thì giờ mà nhân dân nghĩ đến tranh đấu, hoặc đòi hỏi tự do dân chủ nhân quyền?
Cụ Tây Hồ Phan Chu Trinh từng dạy: “Xét lịch sử xưa, dân nào khôn ngoan biết lo tự cường tự lập, mua lấy sự ích lợi chung của mình thì càng ngày càng bước tới con đường vui vẻ. Còn dân thì ngu dại, cứ ngồi yên mà nhờ trời, mà mong đợi trông cậy ở vua ở quan, giao phó tất cả quyền lợi của mình vào trong tay một người, hay một chính phủ muốn làm sao thì làm, mà mình không hành động, không bàn luận, không kiểm xét, thì dân ấy phải khốn khổ mọi đường. Anh chị em đồng bào ta đã hiểu thấu các lẽ, thì phải mau mau góp sức lo toan việc nước mới mong có ngày cất đầu lên nổi”.
"The religion of the future will be a cosmic religion. The religion which is based on experience, which refuses dogmatism. If there's any religion that would cope with modern scientific needs it will be Buddhism." Albert Einstein

Tôn giáo trong tương lai sẽ là tôn giáo của vũ trụ. Tôn giáo này dựa trên kinh nghiệm và không chấp nhận chủ nghĩa giáo điều. Nếu có một tôn giáo nào tương thích với khoa học hiện đại, đó chính là Phật Giáo.

Bạn Ơi Hãy Cùng Nhau Đấu Tranh Cho Cuộc Sống Của Mình & Tương Lai Của Con Cháu Mình !!!



Nhân Dân Cần Nhận Diện Bộ Mặt Thật Của Giới Cầm Quyền. Phải Hành Động Cụ Thể Đối Với Bọn Chúng !!!



Chỉ Mặt, Nhận Diện Bọn Cán Bộ Óc Đất, Lũ Công An Lưu Manh, Đám Quan Chức Tham Nhũng, Tay Sai !!!

Công Nhân Bị Đánh Đập Tàn Nhẫn, Dã Man !!!


Followers