29 August 2014

ƯỚC SAO TRĂNG MỸ THÀNH TRĂNG NƯỚC MÌNH!

Đặng Huy Văn: Tôi đã được sinh ra, lớn lên, đi học và làm việc cho đến lúc nghỉ hưu trong một xã hội mà ngày đêm bị người ta nhồi sọ "Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng Mỹ"(1), nên nhiều quan niệm tương tự như thế tự nhiên đã hằn sâu trong tiềm thức. Đột nhiên cuối năm 2013, bà Phan Thị Diễm Hạnh một người bạn gái cùng quê thời thơ ấu của tôi từ Mỹ trở về đã làm tôi thay đổi. Như tôi đã tâm sự trong bài viết "Chào Năm Mới 2014 và em đã về trên quê hương yêu dấu" trên Đặng Huy Văn Blog(2), ba ruột của bà ấy là một cán bộ kháng chiến rất tốt của quê tôi đã bị đội Giảm Tô và CCRĐ xử tử hình cuối năm 1954. Sau vụ xử bắn oan nghiệt đó, má và hai chị em của bà ấy đã được "Chúa Trời" đón đi di cư vào Nam. Sau ngày 30/4/1975 gia đình của bà ấy lại một lần nữa được nước Mỹ cưu mang để gần 60 năm sau còn sống trở lại quê hương tìm tôi. Cuộc đời lận đận của người bạn gái thuở thiếu thời đó đã làm tôi hoàn toàn tỉnh thức.

Nhân dịp Tết Trung Thu 2014, tôi xin phép được nhắc lại đây một kỷ niệm giữa bà Diễm Hạnh và tôi về một Tết Trung Thu đã xẩy ra trên quê hương cách đây tròn 60 năm. Đó là lần tôi và Diễm Hạnh được mẹ tôi dẫn lên Chùa Tịnh Tâm của quê hương để đón Tết Trung Thu 1954 cùng với con cháu của các Phật tử nhà Chùa. Lần đó, dưới ánh trăng vàng thiêng liêng của đêm rằm tháng 8 năm Giáp Ngọ, hai đứa trẻ ngây thơ chúng tôi đã thề nguyện sẽ suốt đời không rời xa nhau. Vậy mà chỉ hơn ba tháng sau, bà ấy đã phải cùng má và em trai mình trốn di cư vào Nam để bảo toàn mạng sống sau cái chết tức tưởi của ba ruột mình và chúng tôi đã biệt tin nhau từ đó. Đầu năm 2014, bà Diễm Hạnh đã trở về quê có ý tìm tôi nhưng vì tôi về trễ một ngày sau khi bà ấy đã bay về Mỹ trước thời hạn vì có việc gia đình đột xuất. Tôi chưa từng sang Trung Quốc và cũng chưa một lần đến Mỹ nên không biết trăng Trung Quốc có tròn hơn trăng Mỹ không, nhưng việc nước Mỹ đã cưu mang bạn tôi qua những lần hoạn nạn đã làm tôi thực sự thích trăng Mỹ.

ƯỚC SAO TRĂNG MỸ THÀNH TRĂNG NƯỚC MÌNH!
(Viết tặng Diễm Hạnh, một người bạn gái thuở thiếu thời)

Bao giờ cho đến ngày xưa?
Để anh đưa Diễm lên Chùa Tịnh Tâm
Ngắm trăng thu giữa đêm rằm
Cầm tay hẹn ước trăm năm không rời!

Ngờ đâu góc bể chân trời
Biệt ly đôi ngả sáu mươi năm ròng
Tiễn em một tối mùa đông
Trời mưa rả rích khiến lòng đớn đau
Sáu mươi năm biệt tin nhau
Bỗng em về Tết vào đầu năm nay
Tưởng rằng tay lại cầm tay
Nào ngờ về tới, em bay đi rồi!

Cách xa nhau nửa vòng trời
Trăng rằm ngày Mỹ sáng ngời đêm Nam
Phải chi chung một chị Hằng?
Trăng Thu nước Mỹ cũng trăng sân Chùa
Của thời hai trẻ ngây thơ
Cầm tay cầu nguyện hẹn hò dưới trăng
Trung Thu nay ngắm chị Hằng
Ước sao trăng Mỹ thành trăng nước mình!

Để không còn lũ hôi tanh
Độc tài giày xéo dân lành Việt Nam
Nối đời vua lú, quan tham
Ôm chân Trung cộng xâm lăng truyền đời
Cứu Tàu chống Mỹ một thời
Nồi da xáo thịt triệu người chết oan
Bánh Trung Thu máu ngập tràn
Đèn Ông Sao nát cùng đàn trẻ thơ!
 
Trăm năm ai tỏ chữ ngờ
Diễm ơi em hãy đợi chờ phút giây
Trăng bên kia sáng bên này
Bồi hồi tay lại cầm tay lên Chùa!

 
Hà Nội, 28/8/2014
Đặng Huy Văn
 
CHÚ THÍCH:
 
(1), "Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng Mỹ" là một câu thơ rất nổi tiếng của nhà thơ Việt Phương.

No comments:

Post a Comment



Thật vậy, dân tộc Việt Nam hãy can đảm đứng lên để lật qua những trang sử cộng sản đẫm máu và đau thương. Đã quá trễ rồi. Ngày nào còn cộng sản, thì còn chết chóc, tù đày, tự do, nhân quyền còn bị chà đạp.
Nhà cầm quyền cộng sản, hơn lúc nào hết, luôn buộc người dân lo nghĩ đến chuyện miếng ăn, cái mặc. Cái bụng lúc nào cũng phải cảm thấy còn đoi đói, chưa no. Và người dân thì thiếu thốn nhu yếu phẩm, lo chạy gạo từng bữa. Ðủ hôm nay thì thiếu ngày mai, hay được nồi cơm sáng, thì lại chưa có nồi cơm chiều. Cuộc đời cứ quần quật lo đói rách như thế, thì xin hỏi, còn chi thì giờ mà nhân dân nghĩ đến tranh đấu, hoặc đòi hỏi tự do dân chủ nhân quyền?
Cụ Tây Hồ Phan Chu Trinh từng dạy: “Xét lịch sử xưa, dân nào khôn ngoan biết lo tự cường tự lập, mua lấy sự ích lợi chung của mình thì càng ngày càng bước tới con đường vui vẻ. Còn dân thì ngu dại, cứ ngồi yên mà nhờ trời, mà mong đợi trông cậy ở vua ở quan, giao phó tất cả quyền lợi của mình vào trong tay một người, hay một chính phủ muốn làm sao thì làm, mà mình không hành động, không bàn luận, không kiểm xét, thì dân ấy phải khốn khổ mọi đường. Anh chị em đồng bào ta đã hiểu thấu các lẽ, thì phải mau mau góp sức lo toan việc nước mới mong có ngày cất đầu lên nổi”.
"The religion of the future will be a cosmic religion. The religion which is based on experience, which refuses dogmatism. If there's any religion that would cope with modern scientific needs it will be Buddhism." Albert Einstein

Tôn giáo trong tương lai sẽ là tôn giáo của vũ trụ. Tôn giáo này dựa trên kinh nghiệm và không chấp nhận chủ nghĩa giáo điều. Nếu có một tôn giáo nào tương thích với khoa học hiện đại, đó chính là Phật Giáo.

Bạn Ơi Hãy Cùng Nhau Đấu Tranh Cho Cuộc Sống Của Mình & Tương Lai Của Con Cháu Mình !!!



Nhân Dân Cần Nhận Diện Bộ Mặt Thật Của Giới Cầm Quyền. Phải Hành Động Cụ Thể Đối Với Bọn Chúng !!!



Chỉ Mặt, Nhận Diện Bọn Cán Bộ Óc Đất, Lũ Công An Lưu Manh, Đám Quan Chức Tham Nhũng, Tay Sai !!!

Công Nhân Bị Đánh Đập Tàn Nhẫn, Dã Man !!!


Followers