11 July 2009

Dân chủ, con đường duy nhất mang lại thịnh vượng cho dân tộc


Chính phủ CSVN không quản lý nổi đối nội để xã hội bát nháo, loạn luân vô thường thì rõ ràng đối ngoại cũng không thể ổn thỏa. Và hãy coi lãnh thổ, lãnh hải ngày càng bị bào mòn, chủ quyền quốc gia bị xâm phạm, biển nhà mình mà không được ra khơi, đất nhà mình mà không được ở thì rõ ràng địa vị con người Việt Nam đã trở nên thấp kém thế nào trong con mắt quốc tế rồi. Nỗi hổ thẹn này ai rửa cho sạch? Nỗi nhục này ai gột cho trong?

Dongsongxanh


Nhân loại đã bước sang thế kỷ 21, con người không ngừng sải những bước dài vũ bão trên con đường phát triển để chinh phục những đỉnh cao khoa học tiến bộ. Liên hợp quốc đề cao giá trị tự do và nhân quyền đồng thời nỗ lực kêu gọi các nước thành viên thực hiện các biện pháp để bảo vệ quyền này. Vậy mà đến giờ này dân tộc chúng ta vẫn chưa thoát khỏi đói nghèo lạc hậu, các giá trị phổ quát về dân chủ, nhân quyền không được thực thi nghiêm chỉnh theo cam kết quốc tế mà thậm chí còn bị tụt lùi. Một nhà nước nhân danh của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân, nhưng thực tế lại chuyên làm những điều phản lại lợi ích của nhân dân. Hãy nhìn những hình ảnh sau:

Tham nhũng tràn lan khắp nơi như nấm dại sau cơn mưa rào, quan chức lộng hành ngang ngược, cấp thấp lộng hành kiểu thấp, cấp cao lộng hành kiểu cao, vô tư tác oai tác quái. Không một quan chức nào có chút liêm sỉ nghĩ tới việc từ chức khi trực tiếp hay gián tiếp gây ra hậu quả cho xã hội. ĐCS nhiều lần tuyên bố rằng tham nhũng là “quốc nạn” có nguy cơ đe dọa sự tồn vong của chế độ, nhưng Quốc hội lại dùng dằng không chịu phê chuẩn các công ước quốc tế về phòng chống tham nhũng, mặc dù nói rằng đã tham gia từ năm 2003. Tới tận ngày 30/6/2009 vừa qua thì ông Chủ tịch nước Triết mới ký phê chuẩn công ước về phòng chống tham nhũng của LHQ (UNCAC). Thế nhưng đáng tiếc ở chỗ, Việt Nam đã bảo lưu một số điều khoản trong bản công ước này để không phải thi hành. Người viết tự lý giải rằng có lẽ vì cái sự tham nhũng của quan chức nghiêm trọng tới nỗi nếu thi hành triệt để công ước này thì ĐCS có nguy cơ sẽ không còn ai lãnh đạo nhân dân nữa. Và cũng mới đây trong kỳ họp thứ 5 Quốc hội khóa XII, các ông bà nghị gật còn thông qua quyết định bãi bỏ án tử hình với tội đưa hối lộ. Đối với các vụ án tham nhũng có dính dáng tới yếu tố nước ngoài, mặc dù viện kiểm sát, tòa án của họ đã ra quyết định truy tố hoặc kết án, vậy mà trong nước vẫn giữ thái độ im lặng, quyết không đưa đúng người, đúng tội danh ra xét xử. Còn tham nhũng trong nước thì khỏi phải bàn nữa, cứ nhìn tốc độ xét xử vụ PMU 18 cho tới nay là biết rồi. Vậy là rõ quyết tâm chính trị của toàn đảng đối với tham nhũng sao.

Vệ sinh an toàn thực phẩm ảnh hưởng trực tiếp tới sức khỏe nhân dân gần như buông lỏng hoàn toàn, có làm thì cũng chiếu lệ cho xong, mặc kệ người dân muốn sống thế nào thì sống, chết cũng không thèm quan tâm. Hàng năm số bệnh nhân mới mắc các chứng bệnh như nan y như ung thư tăng lên hàng chục ngàn người cũng không làm nhà cầm quyền mảy may xúc động. Một xã hội vô trách nhiệm đến cùng cực nhưng lãnh đạo vẫn ung dung tại vị, cười đùa hồn nhiên tựa hồ đã hoàn thành nhiệm vụ suất sắc. Cuối năm, cuối quí tổ chức họp hành báo cáo thành tích công tác rầm rộ, lãnh đạo lại mặt mày hớn hở lên nhận bằng khen và tiền thưởng không chút đắn đo mắc cỡ với đời.

Giao thông hỗn loạn, vô kỷ luật, thống kê hàng năm số người chết do tai nạn giao thông lên tới hơn 13.000 người, 10 năm là 130.000 người, chưa kể hàng trăm ngàn người khác bị thương tật ở các mức độ khác nhau. Tổn thất về sinh mạng và vật chất chẳng khác nào dân tộc này đang tiếp tục kinh qua cuộc chiến tranh, thế nhưng không thấy ai nhận trách nhiệm, chỉ đổ tại thiên nhiên, điều kiện khách quan và ý thức người dân. Dân tình va chạm giao thông là rút súng, rút dao giết người ngay lập tức. Hiện nay thật không quá ngoa ngôn khi nói rằng, bất cứ ai đi ra đường cũng mang tâm lý bất an, nơm nớp lo lắng cho sự an toàn tính mạng, không biết khi nào tai họa sẽ ập xuống đầu mình. Xã hội cộng sản Việt Nam giờ như một xã hội nguyên thủy không có luật pháp, mạnh ai nấy sống, kẻ liều lĩnh là kẻ sống sót, kẻ hiền lành yếu đuối sẽ bị đào thải bởi qui luật bản năng sinh tồn.

Giáo dục xuống cấp, học giả thi thật, đạo đức thày trò băng hoại. Tệ nạn giả dối trong dạy và học nguy hiểm 1 thì những điều học sinh được nhồi nhét vào đầu còn nguy hiểm 10. Một thứ giáo dục mang nặng tính áp đặt duy ý chí, không hề dạy con người tính phản biện, xem xét sự vật bằng cách tiếp cận nhiều chiều để tìm ra chân lý. Thay vào đó là nhồi nhét vào đầu học sinh một hệ thống tri thức lạc hậu và mớ lý luận rác rưởi về pháp luật và nhà nước XHCN ảo tưởng, vô bổ. Thứ giáo dục XHCN dạy con người yêu đảng hơn yêu tổ quốc, yêu Bác hơn yêu bố mẹ mình thì thử hỏi nhân cách học sinh khi trưởng thành không trở nên bon chen, ganh ghét, tự tư tự lợi mới là lạ.

Một xã hội mà dân lành bị bóc lột nguồn tư liệu sản xuất, tài nguyên thiên nhiên, đất đai canh tác. Công an áp bức dân lành, bắt bớ giam cầm những người lên tiếng đấu tranh chống tệ nạn xã hội, tham nhũng bất công, đòi hỏi dân chủ, nhân quyền, tôn giáo…và gọi đó là các “thế lực thù địch” hay “âm mưu diễn biến hòa bình”, còn quân đội bạc nhược cúi đầu trước sự hung hăng, ngang ngược của Trung cộng. Một xã hội mà tệ nạn trộm cắp hoành hành dự dội hơn dịch tả. Ăn cắp từ nhà ra tới đường, từ đường vào cơ quan, từ cơ quan tới mọi ngõ ngách xã hội, ăn cắp có hệ thống, ăn cắp có bài bản, từ dân thường trộm cắp vặt tới quan chức ăn cướp tham nhũng lớn thì xã hội này sẽ đi tới đâu?

Một chính phủ CSVN không quản lý nổi đối nội để xã hội bát nháo, loạn luân vô thường thì rõ ràng đối ngoại cũng không thể ổn thỏa. Và hãy coi lãnh thổ, lãnh hải ngày càng bị bào mòn, chủ quyền quốc gia bị xâm phạm, biển nhà mình mà không được ra khơi, đất nhà mình mà không được ở thì rõ ràng địa vị con người Việt Nam đã trở nên thấp kém thế nào trong con mắt quốc tế rồi. Nỗi hổ thẹn này ai rửa cho sạch? Nỗi nhục này ai gột cho trong?


Sự nô lệ về ý thức hệ là điều đáng sợ hơn bao giờ hết, nó làm cho một dân tộc lụn bại không thể phát triển với những đặc trưng vốn có, sức sáng tạo bị kìm nén, tinh thần ý chí bị thụt lùi, nhất cử nhất động đều phải lệ thuộc vào ý chí đô hộ của ngoại bang. Nguy cơ đánh mất chính mình, biến thành một hình bóng nhạt nhòa không bản sắc đang diễn ra trong xã hội VN hiện nay. Đáng tiếc ĐCS với vai trò can phạm chủ chốt lại đang thực hiện quá xuất sắc điều này.


Mồm vẫn hô hào lý tưởng XHCN, nhà nước của dân, do dân, vì dân, xây dựng nhà nước pháp quyền XHCN, kinh tế thị trường định hướng XHCN, lấy chủ nghĩa Mark Lênin làm kim chỉ nam, lấy tư tưởng HCM làm phương châm lãnh đạo nên giờ nó mới ra nông nỗi như thế này đây. Thế thì cái mục tiêu tới năm 2020 Việt Nam sẽ thành nước CNH, HĐH như lời đảng ta vẫn hô hào liệu có thành hiện thực? tại sao cứ phải CNH và HĐH theo kiểu bán tài nguyên thô? Tại sao không đi theo con đường kinh tế tri thức, phát triển nền công nghiệp xanh không khói với tiềm năng thiên nhiên đã phú cho chúng ta, tại sao không phát triển nền kinh tế hàng hóa dịch vụ với dân số dồi dào như vậy? Tại sao không coi trọng nông nghiệp như một ngành xương sống về an ninh lương thực trong thế kỷ 21-22. Thu hồi bừa bãi đất nông nghiệp để làm công nghiệp, dân mất ruộng không có việc làm, đất đai hoang hóa lãng phí thì phát triển công nghiệp gì? Hay là cố gắng công nghiệp hóa theo kiểu bán tài nguyên bauxite thô để đổi lấy một chút tiền bù đắp vào thâm thủng ngân sách do tham nhũng và lạm phát? Xây dựng một nền công nghiệp luyện kim với thiết bị lạc hậu nhập của TQ và nước ngoài để gây ô nhiễm môi trường trầm trọng?

Vậy những điều này bắt nguồn từ đâu? Từ thói xấu của người Việt hay từ ngày đời ta có Đảng? tại sao ở nước ngoài, nhất là tại các nước dân chủ, tiến bộ lại ít có những điều tồi tệ này đến thế?

ĐCS thường dẫn giải nhiều cách nói để ngụy biện cho sự độc tôn địa vị của mình như giá trị dân chủ của mỗi nước khác nhau; dân trí còn thấp không thể tiến hành dân chủ ngay được…Thử hỏi nếu không tiến hành dân chủ hóa xã hội thì đến khi nào mới có được, nếu đợi dân trí lên mới thực thi dân chủ thì chẳng phải mâu thuẫn với chính mình sao? Đây thực chất chỉ là cách nói giả hiệu nhằm thoái thác, né tránh sự thật. Còn nữa, ĐCS đang rêu rao với thế giới về công cuộc xây dựng nhà nước pháp quyền XHCN, thế nhưng muốn có nhà nước pháp quyền thật sự thì phải lấy hệ thống pháp luật làm thượng tôn và xây dựng đội ngũ luật sư giỏi và công tâm, bởi đội ngũ luật sư chính là những người góp phần giữ gìn cho hệ thống này được duy trì trong một trật tự đúng đắn và ổn định. Vậy nhưng với những luật sư thật sự công tâm, đấu tranh cho một nền công lý dân chủ, chính nghĩa thì lại bị qui kết cho tội phản động, âm mưu lật đổ nhà nước và tống giam. Vậy nhà nước pháp quyền XHCN là thế này ư?. Nếu quả thực đảng cầm quyền và chế độ này hủ bại thì tại sao lại không thể bị thay thế bởi đảng tiến bộ khác và chế độ chính trị ưu việt hơn? Tại sao ĐCS lại cứ bám lấy cái ghế quyền lực để ngồi lên đầu nhân dân dai dẳng vậy? ĐCS và chế độ này sụp đổ nhưng Tổ quốc và nhân dân vẫn còn đó cơ mà, người Việt Nam này có ai bị mất đi đâu mà khiến ĐCS lại phải lo lắng đến thế? Suy ra rằng, chính đảng này vô cùng ích kỷ, chỉ riêng nghĩ tới lợi ích bản thân mà quên lợi ích quốc gia.

Tại sao ĐCS lại sợ đa đảng đến vậy? nếu có đa đảng thì vẫn là những người Việt đó với nhau, hơn nữa là một sự cạnh tranh vươn lên, loại bỏ cái xấu, cái ung nhọt xã hội để không ngừng hoàn thiện mình. Vậy hóa ra là họ sợ đánh mất quyền lực mà bấy lâu nay “cướp” được từ cái ngày mà họ gọi là “cướp chính quyền về trong tay”. Nếu ai đó nghĩ rằng những cách nói của ĐCS tuyên truyền về một Việt Nam đang trên đà phát triển ổn định và đạt nhiều tiến bộ thì đã bị ngộ nhận tai hại. Nếu chúng ta so sánh với thế giới thì sẽ thấy ta đang ở đâu trên trái đất này.

Từ ngày ĐCS cướp được chính quyền tới nay, hãy xem thu nhập bình quân đầu người Viêt Nam được bao nhiêu. Mặc dù thu nhập thực tế chưa tới 900 USD/người/năm, nhưng ta hay cứ tạm coi là đạt được 1000 USD như tuyên bố “phấn khởi” của Tổng bí thư Mạnh trong dịp tiếp xúc cử tri Thái nguyên sau khi kết thúc kỳ họp thứ 5 Quốc hội khóa XII hôm 24/6/2009. Vậy thu nhập trung bình một tháng của nhân dân là 83 USD, một ngày là 2,7 USD. So sánh với chuẩn nghèo hiện nay của LHQ là 2 USD/người/ngày thì như vậy cả đất nước này đang sống không hơn đói nghèo là bao nhiêu cả. Có chăng thành tích của ĐCS là tính trung bình thu nhập một ngày của người dân so với chuẩn nghèo là cao hơn được….0,7 đô la Mỹ. Vậy người dân làm được gì với 0,7 USD thêm kia?. Và theo số liệu UNDP công bố năm 2008 thì chênh lệch giàu nghèo của Việt Nam hiện nay đã lên tới 34,4 lần, còn theo tiết lộ của Cục Bảo Trợ Xã Hội thuộc Bộ Lao Ðộng-Thương Binh-Xã Hội thì tại Việt Nam, còn 61 huyện nghèo, thu nhập trung bình chỉ 140,000 VND/người/tháng. Như vậy, tính ra mỗi ngày dân chúng tại đó kiếm không được 5,000 đồng (xấp xỉ 0,3 USD), 61 huyện kể trên có khoảng 480,000 gia đình, tổng số dân chừng 2.4 triệu. Vậy thành tích của Đảng ta sau 34 năm cầm quyền trên toàn cõi Việt Nam là thế này ư? Có nghĩa là cứ sau một năm đảng cầm quyền thì chênh lệch giàu nghèo lại tăng thêm 1 lần? và tự hào với thu nhập bình quân 1000 USD/người/năm? Và cũng lại là Tổng bí thư Mạnh trong hội nghị TW Đảng 10 khai mạc hôm 29/6/2009 đã “hùng hồn” tuyên bố rằng: “con đường tiến lên XHCN ngày càng sáng tỏ hơn”. Liệu có sáng tới nỗi tránh cho đảng không bước lầm đường để đẩy dân tộc này rơi xuống hố không?

Thành tích vĩ đại của ĐCS từ ngày lên lãnh đạo đất nước là thế đó. Và chúng ta cũng tự hỏi tại sao không bao giờ ĐCS đặt mục tiêu hướng tới so sánh với Nhật, Mỹ, Tây Âu để phấn đấu đưa đất nước đi lên bằng họ, mà toàn tự bằng lòng và thỏa mãn với những con số lẹt đẹt như thế này? Nếu không đặt mục tiêu cụ thể và có quyết tâm thật sự thì bao nhiêu năm nữa người Việt Nam mới thôi nghe câu nói “chúng ta đang quá độ lên CNXH”? Nếu ĐCS không dám đặt mục tiêu đuổi kịp các nước phát triển tiên tiến thì cũng nên so sánh mình với các nước ĐNÁ xung quanh để làm động lực phát triển chứ. Thế nhưng nếu ta nhìn vào con số do Ngân hàng Thế giới (World Bank) công bố năm 2007, thu nhập trên đầu người của Việt Nam là 836 USD, Indonesia là 1,918 USD, Thái Lan là 3,850 USD và Singapore là 35,163 USD. Và cũng theo tính toán mới đây của Ngân hàng Thế giới cho thấy Việt Nam sẽ phải mất hàng chục năm, thậm chí là cả trăm năm mới có thể đuổi kịp các nước láng giềng. Vậy nên, để đuổi kịp, Việt Nam có thể mất tới 51 năm mới đuổi kịp Indonesia và thậm chí 158 năm nữa mới bằng được Singapore về thu nhập trên đầu người. Do dó, câu trả lời đã có, ĐCS không thể đặt được mục tiêu so sánh nào hết, kể cả với các nước xung quanh chúng ta. Thế giới đã bỏ chúng ta đi quá xa rồi.

Thế thì chiếc ô tô sang trọng hàng triệu USD kia, tòa biệt thự trị giá cũng hàng triệu USD kia, mảnh đất rộng hàng nghìn m2 kia, khu đô thị mới mỹ miều qui mô hàng chục ha kia có phải là thuộc về nhân dân với thu nhập 2,7 USD/ngày? Nếu nó không thuộc về đám dân với thu nhập 2,7 USD/ngày kia thì nó thuộc về ai?

Một xã hội với nền sản xuất thấp kém, không cạnh tranh được với quốc tế thì đành quay về cạnh tranh chụp giật lẫn nhau theo kiểu đánh quả làm giàu. Cứ nhìn cái cung cách hoạt động của thị trường tài chính và chứng khoán tăng, giảm thất thường kia thì đủ hiểu. Tiền không sinh ra mà chỉ chảy từ túi kẻ này sang túi kẻ kia, của cải không sinh sôi nảy nở thì thử hỏi đến khi nào đất nước và người dân này mới giàu có nổi?

Một xã hội theo cách nói của ĐCS là ổn định và phát triển thì thực tế chỉ ổn định ở vẻ ngoài do sự sự kiềm chế phong tỏa của lực lượng an ninh, công an nhằm bảo vệ chế độ cộng sản, còn bên trong đang chất chứa những mâu thuẫn gay gắt, sôi sục và đang phát triển tới một đỉnh điểm để nổ tung những ung nhọt này. Quả bóng mâu thuẫn đang đòi hỏi phải được xì hơi hoặc sẽ phát nổ để làm lại từ đầu.

Chính vì sự thiếu vắng dân chủ mà ĐCS có thể thoải mái tự ý ra các quyết định, chính sách bừa bãi. Điều đáng sợ là nhiều khi các quyết định sai lầm này không thể được sửa chữa, như việc ký kết các thỏa thuận phân định biên giới, lãnh hải với Trung Quốc. Hậu quả là dân tộc và các thế hệ mai sau sẽ phải gánh chịu thiệt thòi. Tất cả những bất cập, tệ nạn của xã hội trên đây suy cho cùng đều bắt nguồn từ việc xây dựng một nhà nước độc tài, chuyên chế.

Trong một thể chế chính trị dân chủ, người dân phải được quyền tham dự vào quá trình ra quyết định của nhà nước. Bởi không ai khác, người dân chính là đối tượng bị ảnh hưởng trực tiếp, lâu dài và duy nhất của các quyết định này. Dân không thật sự được tự quyết vận mệnh thì rõ ràng dân không bao giờ được làm chủ và sẽ không có dân chủ.

Dân chủ không giống như những gì mà ĐCS hiện đang gây ngộ nhận trong nhận thức của người dân rằng đất nước sẽ dẫn tới sự trành giành, đấu đá giữa các chính đảng gây bất ổn định triền miên trong xã hội. Vẫn biết rằng, không có điều gì bỗng chốc thành công ngay được, nhất định phải là một quá trình lâu dài và bền bỉ, không ngừng tự hoàn thiện. Đó là một cơ chế cạnh tranh bình đẳng trên nền tảng pháp luật chứ không phải là sự hỗn độn xô bồ vô pháp luật, cũng như sự độc tài quyền lực về trong tay một chính đảng. Lực lượng quân đội, công an chính là lực lượng duy trì trật tự xã hội và an ninh quốc gia chứ không phải phục vụ riêng cho lợi ích một đảng phái nào, để rồi chúng ta phải mãi nghe câu nói “trung với đảng” như trước nay. Các nền dân chủ non trẻ nhưng khá hoàn thiện của các nước xung quanh ta như Nam Hàn, Đài Loan hay đang từng bước hoàn thiện như Malaysia, Thái Lan, Philippine và cả Campuchia hay những nước dân chủ mới ở đông âu là những ví dụ điển hình. Các nền dân chủ lâu đời hơn tại các quốc gia phương tây đã cho thấy lợi ích của dân chủ hóa xã hội ra sao. Chỉ có thể nói rằng con đường dân chủ đang ở phía trước mặt chúng ta, nếu không đi sẽ không bao giờ tới.

Những kẻ lãnh đạo gian dối hiện nay thông qua việc tự bầu bán nhau bằng con đường bầu cử áp đặt “đảng cử dân bầu” để hình thành nên bộ máy cai trị độc đoán, tự coi mình là quan phụ mẫu của nhân dân, thao túng làm càn khiến xã hội ngày càng trở nên rối ren, hỗn loạn. Những tuyên bố nhân danh đạt được sự ủng hộ của nhân dân chỉ là cách nói đáng xấu hổ và bỉ ổi hàng ngày chúng ta vẫn được nghe.

Độc tài, độc đoán quyết không phải là mảnh đất cho sự phát triển, nó chỉ là vườn ươm cho những tội ác và đau khổ của con người. Và cũng không thể có cách lý giải theo hướng ĐCS vẫn tuyên truyền rằng giá trị dân chủ cho mỗi quốc gia là khác nhau để tiếp tục đè nén, kìm hãm dân chủ hay xây dựng dân chủ theo cách thức dân chủ tập trung kiểu XHCN mà chúng ta đang thấy.

Hãy nhìn xem, cây táo sau mùa thu hoạch sẽ được cắt bỏ cành, hoặc cưa sát gốc để tạo sức sống mới, cây mía bỏ thân chỉ lấy phần ngọn trồng trên đất tơi cho mùa vụ sau. Tất cả những biện pháp này cũng chỉ nhằm thúc đẩy sự phát triển nội tại bên trong của sự vật. Trong một rừng cây, mọi cây cối luôn có xu hướng cạnh tranh vươn lên để giành ánh sáng mặt trời, tạo một sự ganh đua quyết liệt. Cây nào yếu đuối, chậm phát triển sẽ bị cây khác lấn át và tự loại bỏ. Cạnh tranh sinh tồn trong Thiên nhiên chính là câu trả lời cho con đường phát triển của xã hội loài người. Chỉ có không ngừng cạnh tranh lẫn nhau mới tạo nên một cuộc sống tốt đẹp hơn. ĐCS luôn cho mình là lực lượng duy nhất trong việc nắm giữ quyền lực, như vậy có phải đi ngược lại xu hướng tiến hóa của qui luật tự nhiên và xã hội hay không?

Không một quốc gia độc đảng, độc tài nào có thể phát triển thịnh vượng và vững mạnh. Đừng nên nghĩ rằng Singapore là nước độc đảng để ngộ nhận về sự phát triển kinh tế thần kỳ và xã hội dân sự tiến bộ. Thực tế, Singapore là nước đa đảng phái, chỉ có điều do cạnh tranh để tồn tại, Đảng Nhân dân hành động (PAP) của Thủ tướng Lý Hiển Long đã làm việc rất tốt mà hiện tại không có chính đảng nào thành công hơn để lên lãnh đạo đất nước mà thôi.

Dân chủ là con đường duy nhất giúp Việt Nam thoát khỏi tình cảnh lạc hậu, chậm phát triển về kinh tế, và cũng là con đường duy nhất giúp chúng ta thoát khỏi sự lệ thuộc về ý thức hệ và vòng vây cương tỏa của TQ. Dân chủ sẽ tạo sự đồng thuận trong xã hội, sự đoàn kết người Việt Nam trong và ngoài nước, hàn gắn những hố sâu ngăn cách về tình cảm, tăng thêm sức mạnh cho công cuộc chấn hưng dân tộc. Dân chủ có khả năng điều hòa các lợi ích, dung hòa các quyền lợi, giải quyết tốt mâu thuẫn của các giai tầng xã hội và quan trọng hơn hết nó chính là cơ chế đảm bảo cho sự phát triển ổn định lâu dài và là tiền đề xây dựng một quốc gia thịnh vượng trong tương lai.

2009/07
Dongsongxanh


No comments:

Post a Comment



Thật vậy, dân tộc Việt Nam hãy can đảm đứng lên để lật qua những trang sử cộng sản đẫm máu và đau thương. Đã quá trễ rồi. Ngày nào còn cộng sản, thì còn chết chóc, tù đày, tự do, nhân quyền còn bị chà đạp.
Nhà cầm quyền cộng sản, hơn lúc nào hết, luôn buộc người dân lo nghĩ đến chuyện miếng ăn, cái mặc. Cái bụng lúc nào cũng phải cảm thấy còn đoi đói, chưa no. Và người dân thì thiếu thốn nhu yếu phẩm, lo chạy gạo từng bữa. Ðủ hôm nay thì thiếu ngày mai, hay được nồi cơm sáng, thì lại chưa có nồi cơm chiều. Cuộc đời cứ quần quật lo đói rách như thế, thì xin hỏi, còn chi thì giờ mà nhân dân nghĩ đến tranh đấu, hoặc đòi hỏi tự do dân chủ nhân quyền?
Cụ Tây Hồ Phan Chu Trinh từng dạy: “Xét lịch sử xưa, dân nào khôn ngoan biết lo tự cường tự lập, mua lấy sự ích lợi chung của mình thì càng ngày càng bước tới con đường vui vẻ. Còn dân thì ngu dại, cứ ngồi yên mà nhờ trời, mà mong đợi trông cậy ở vua ở quan, giao phó tất cả quyền lợi của mình vào trong tay một người, hay một chính phủ muốn làm sao thì làm, mà mình không hành động, không bàn luận, không kiểm xét, thì dân ấy phải khốn khổ mọi đường. Anh chị em đồng bào ta đã hiểu thấu các lẽ, thì phải mau mau góp sức lo toan việc nước mới mong có ngày cất đầu lên nổi”.
"The religion of the future will be a cosmic religion. The religion which is based on experience, which refuses dogmatism. If there's any religion that would cope with modern scientific needs it will be Buddhism." Albert Einstein

Tôn giáo trong tương lai sẽ là tôn giáo của vũ trụ. Tôn giáo này dựa trên kinh nghiệm và không chấp nhận chủ nghĩa giáo điều. Nếu có một tôn giáo nào tương thích với khoa học hiện đại, đó chính là Phật Giáo.

Bạn Ơi Hãy Cùng Nhau Đấu Tranh Cho Cuộc Sống Của Mình & Tương Lai Của Con Cháu Mình !!!



Nhân Dân Cần Nhận Diện Bộ Mặt Thật Của Giới Cầm Quyền. Phải Hành Động Cụ Thể Đối Với Bọn Chúng !!!



Chỉ Mặt, Nhận Diện Bọn Cán Bộ Óc Đất, Lũ Công An Lưu Manh, Đám Quan Chức Tham Nhũng, Tay Sai !!!

Công Nhân Bị Đánh Đập Tàn Nhẫn, Dã Man !!!


Followers