02 November 2009

Đảng Cộng Sản Trong Cơn Khủng Hỏang Tư Tưởng


Không phải đến bây giờ tầng lớp trí thức mới lên tiếng. Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Linh mục Nguyễn văn Lý, Bác sỹ Nguyễn Đan Quế, Cao học Kinh tế Đỗ Nam Hải, Luật sư Lê thị Công Nhân, nhà giáo Vũ Hùng và hàng vạn trí thức Việt Nam khác vẫn không ngừng lên tiếng đấu tranh cho tự do và dân chủ. Sự khác biệt của Đại Hội lần này là đảng Cộng sản Việt Nam đã hiện nguyên hình tay sai bán nước cho ngọai bang Trung Cộng.

Nguyễn Quang Duy



Như đã đề cập đến trong bài viết trước, để sửa sọan cho đại hội lần này, đảng Cộng sản ra quyết định 97 bịt miệng trí thức Việt Nam . Đối tượng của quyết định này là các tổ chức trong nước, như Viện Nghiên Cứu Phát triển (IDS). Sau đó, họ sẽ tính tới các tổ chức nứơc ngoài phi chính phủ (NGO) đang hoạt động tại đây. Điều này được nêu rõ trong Chỉ Thị số 34-CT/TW do Ban bí thư trung ương đảng ban hành ngày 25-6-2009 được tìm thấy trên website của tỉnh Quảng Ninh: "Hiện nay ở Việt Nam có khoảng 700 tổ chức NGO nước ngoài, trong đó trên 550 tổ chức có hoạt động thường xuyên. Các thế lực thù địch đã lợi dụng hoạt động của một số tổ chức NGO vào các mục đích chính trị, can thiệp vào công việc nội bộ, xâm hại an ninh và chủ quyền nước ta.”

Thực ra các tổ chức quốc tế đã tạo cho đảng cộng sản một bộ mặt dân sự. Họ dùng các tổ chức này trứơc kiếm tiền sau tuyên truyền cho các “cải cách” hội nhập vào thế giới văn minh. Nhưng khi các tổ chức này thực hiện các đề án hay các công trình nghiên cứu về xã hội, kinh tế, văn hoá, y tế… kết quả lại thường phơi bày sự thật rất trái ngược với luận điệu tuyên truyền dối trá của chúng. Sự thật lần hồi phá vỡ nền tảng và cơ cấu quyền lực, dẫn đến tình trạng khủng hoảng tư tưởng mà đảng Cộng sản vẫn gọi là “diễn biến hoà bình”.

Riêng về Quyết Định 97, trên mạng Bauxitevietnam, Phạm Viết Đào đã dùng các điều luật Việt Nam gỉai thính rõ ràng để dẫn đến kết luận “… loại nội dung pháp lý này không thuộc phạm vi chức trách và thẩm quyền của Thủ tướng chịu trách nhiệm ban hành; mặc dù Thủ tướng là cấp trên của Bộ trưởng, loại nội dung này thuộc thẩm quyền, chức trách của Bộ trưởng Bộ Khoa học-Công nghệ.” Cũng trên mạng Bauxitevietnam, Tiến sỹ Nguyễn Quang A đã phân tích các vi phạm cả về thủ tục lẫn nội dung của Quyết định 97. Một lần nữa Tiến sỹ A kêu gọi “Thủ tướng Chính phủ nên ra quyết định hủy bỏ Quyết định số 97; hoặc Quốc hội hay Ủy Ban Thường vụ Quốc hội phải có Quyết định hay Nghị quyết tuyên bố Quyết định số 97 vô hiệu.” để tránh khả năng có thể bị kiện ra trước Tổ Chức Mậu Dịch Quốc Tế (WTO).

Bấy lâu nay đảng cộng sản ra sức tuyên truyền cho một “nhà nước pháp quyền” và tuyên truyền nỗ lực mang Việt Nam hội nhập xã hội văn minh. Thế thì tại sao Nguyễn Tấn Dũng lại trực tiếp ra quyết định. Sau đó ông lại chủ trì cuộc họp để nghe báo cáo về việc triển khai thực hiện quyết định. Rồi lại ra thông báo “xử lý” các thành viên Viện Nghiên Cứu Phát Triển. Nói cách khác Nguyễn Tấn Dũng đã vô cùng chủ động trong việc “giải thể” Viện này.

Ngòai nhiệm vụ phải thực hiện các chỉ thị của đảng, Nguyễn tấn Dũng có thể có lý do riêng. Lý do là nhiều thành viên trong Viện trước đây làm trong Phủ Thủ Tướng, làm cố vấn cho cựu Thủ Tướng cộng sản Phan văn Khải, hay trong guồng máy đảng và nhà nước cộng sản, do đó họ biết nhiều sự thật nội bộ. Thêm vào đó các thành viên trong Viện vừa có trình độ nghiên cứu được quốc tế công nhận, vừa biết trình bày và thông tin kết qủa nghiên cứu, nên được nhiều người lắng nghe và tin theo. Ảnh hưởng của họ sâu và rộng trong cũng như ngòai đảng cộng sản. Họ lại tập trung nghiên cứu về kinh tế, giáo dục, y tế, xã hội… khổ nỗi dưới sự cầm quyền của Nguyễn Tấn Dũng, Việt Nam càng ngày càng lâm vào khủng hoảng toàn diện, đời sống dân chúng Việt Nam thì mỗi ngày một xuống thấp. Những sự thật mà Viện IDS đưa ra trực tiếp ảnh hưởng đến uy tín trong đảng cuả Nguyễn Tấn Dũng. Sửa soạn Đại Hội cũng là để sửa soạn nhân sự cho nhiệm kỳ tới. Do đó để tiếp tục nắm giữ quyền hành trong và ngoài đảng, Nguyễn Tấn Dũng bằng mọi giá phải trực tiếp ra tay dẹp bỏ Viện này.

Ở hải ngoại, đa số trí thức đều không chấp nhận chế độ cộng sản và luôn tìm mọi cách đẩy mạnh tiến trình dân chủ giải thể chế độ này. Một số nhỏ vì lý do riêng có cộng tác hay chấp nhận giới cầm quyền cộng sản. Trong số đó, có người làm việc cho các viện đại học, các tổ chức phi chính phủ trực tiếp chịu ảnh hưởng của chỉ thị 34.

Quyết định 97 và Thông Báo “xử lý” Viện Nghiên Cứu Phát Triển (IDS) của Nguyễn Tấn Dũng cho những người thân cộng thấy rõ tư cách của nhà cầm quyền cộng sản với trí thức Việt Nam. Đảng cộng sản lại ngày càng bọc lộ bản chất đê hèn bán nước. Có người trong số họ đã lên tiếng hay đồng ký vào kiến nghị trên bauxitevietnam phản đối việc Trung cộng khai thác bauxite trên Tây nguyên. Trí thức thân cộng hải ngoại đang lần lần xa lánh đảng cộng sản Việt Nam .

Vừa rồi đảng cộng sản thông báo sẽ tổ chức một “Hội Nghị Người Việt Nam ở Nước Ngoài” vào tháng 11 tới tại Hà Nội. Hội nghị sẽ gồm 4 đề tài, trong đó có đề tài “Trí thức kiều bào góp phần vào sự nghiệp trấn hưng đất nước”.

Trong cuộc phỏng vấn giáo sư Lê Xuân Khoa do Ðinh Quang Anh Thái báo Người Việt Thực hiện, Giáo sư Khoa đã có nhận xét khá chính xác về những người tham dự hội nghị: “… nếu có người từ ngoài về tham dự hội nghị thì sẽ nói chuyện với ai. Vì những người trí thức chân chính, có tư cách ở trong nước, bây giờ đều đứng ngoài, chắc chắn họ sẽ không tham dự, và nhà nước cũng không mời những vị này. Những trí thức này rất bất bình và chống đối nhà cầm quyền, điển hình qua vụ kiến nghị bauxite và gần đây nhất là việc tự giải thể Viện IDS.” Ông Khoa cũng kết luận rất hợp tình hợp lý: ”Dĩ nhiên, nếu có người nhận lời về tham dự, thì hoặc họ không nhìn thấy ý đồ đó của Hà Nội , hoặc nhìn thấy nhưng đồng ý đi chung với nhà cầm quyền, tức là về phe với Hà Nội . Nghĩa là họ đã chọn một đường đi khác với đường đi của cộng đồng người Việt hải ngoại.”

Gần đây, có một bản danh sách 650 người sẽ về Việt Nam tham dự Hội Nghị được tung ra. Trong bản danh sách có tên cuả tất cả các Chủ tịch Cộng Đồng người Việt Tự Do tại Úc Châu cấp liên bang, tiểu bang và lãnh thổ. CĐNVTD-UC xác định tuyệt đối không chấp nhận đối thoại, hợp tác, quan hệ, hay hòa hợp hòa giải với nhà cầm quyền cộng sản dưới bất cứ hình thức nào. Tổ chức Hội Nghị và việc tung tin đồn nhảm chỉ nhằm tạo hoang mang và gây mâu thuẫn trong cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Nhưng mặt trái của nó lại nói lên sự khủng hỏang tư tưởng của đảng cộng sản Việt Nam .

Trở lại với chỉ thị số 34 nói đến bên trên, trong đó nói rõ đảng cộng sản đang phải điên đầu với một hệ thống truyền thông do chính chúng điều khiển “Thời gian qua, có một số lãnh đạo và báo chí, phóng viên đã bộc lộ tư tưởng báo chí đối lập với Đảng, quá nhấn mạnh vai trò “phản biện” và lạm dụng “quyền lực xã hội” để đưa các bài viết công kích sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước.” Bài tới người viết sẽ mở rộng đề tài đảng cộng sản và báo giới Việt Nam .

Chỉ thị 34 còn cho thấy sự hoang mang trong nội tình của đảng cộng sản. Tài liệu này thú nhận sự thật “Đã có biểu hiện mong muốn đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập ở một số cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng, chính trị. Có cán bộ, đảng viên đã viết, phát ngôn và phát tán tài liệu có nội dung trái với Cương lĩnh chính trị, đường lối, chính sách, Nghị quyết, Chỉ thị của Đảng; công khai phê phán sự lãnh đạo của Đảng và sự điều hành của Chính phủ. Không ít cán bộ, đảng viên tuy vẫn tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, vẫn gắn bó với chế độ nhưng thụ động, thiếu bản lĩnh, không dám đấu tranh với những luận điệu sai trái, với những kẻ cơ hội chính trị hoặc do nhận thức không đầy đủ, bị lợi dụng nên đã ủng hộ, phụ hoạ, truyền bá những quan điểm chính trị phản động.”

Chỉ thị 34 còn để lộ nỗi lo sợ sẽ có các “diễn biến hòa bình” xẩy ra ở cả cấp trung ương đảng. Nhiệm vụ thứ bảy của chỉ thị nêu rõ: “… đề cao tinh thần cảnh giác, chủ động phòng, chống nguy cơ “Tự diễn biến” trong cán bộ, đảng viên ở cả Trung ương, các ngành, các cấp, các địa phương.” Trong quá khứ ông Trần xuân Bách cho rằng chủ nghĩa Marx Lenin đã lỗi thời, đã bị đào thải ngay cả ở quốc gia sản sinh ra nó và đòi hỏi Việt Nam cần đổi mới cả kinh tế lẫn chính trị. Biết đâu lần này ở Trung Ương sẽ có những thành phần cấp tiến trực tiếp đặt vấn đề đảng cộng sản theo Tàu bán nước và đòi hỏi chúng phải quay về với chính nghĩa dân tộc.

Trước thềm Đại Hội thứ 11, các Quyết Định 97 hay Chỉ thị 34, là những tài liệu hùng hồn nhất tự chứng minh tình trạng khủng hỏang tư tưởng và nỗi lo sợ mất quyền của giới cầm quyền cộng sản Việt Nam.

Nhà cầm quyền cộng sản nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, nhưng họ lại dựa vào đảng cộng sản Trung Quốc quên đi một sự thật họ đã và đang trở thành những tay sai bán nước sẽ bị muôn đời nguyền rủa.


Đảng Cộng Sản và Tầng Lớp Trí Thức Việt Nam .

Sửa sọan Đại hội Đảng lần thứ 11, Thủ tướng Cộng sản Nguyễn Tấn Dũng cho ban hành Quyết định 97/2009/QĐTTG. Khoản 2 Điều 2 bắt buộc các cá nhân thành lập tổ chức khoa học công nghệ chỉ được hoạt động trong một số lĩnh vực và “… Nếu có ý kiến phản biện về đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước cần gửi ý kiến đó cho cơ quan Đảng, Nhà nước có thẩm quyền, không được công bố công khai với danh nghĩa hoặc gắn với danh nghĩa của tổ chức khoa học và công nghệ.“ Rõ ràng đối tượng của Quyết định là tầng lớp trí thức Việt Nam và mục đích là cấm hoạt động, bịt miệng tầng lớp này.

Càng ngày càng nhiều trí thức rất thấu hiểu, rất quan tâm tới tình hình đất nước, tới thực tế cuộc sống và tương lai của dân tộc. Nhân các Đại Hội Đảng họ thường gởi những góp ý đến đến đảng và nhà cầm quyền cộng sản. Các ý kiến không hùa theo hay bất lợi cho giới cầm quyền đều không được để ý đến. Nhiều người còn bị trù dập, bị khủng bố chỉ vì những ý kiến họ nêu ra.

Trong thời đại thông tin mạng, như Đại Hội 10 trước đây, nhều ý kiến đã được công khai phổ biến trên mạng tòan cầu, nhanh chóng được giới truyền thông loan tải và nhiều người biết đến. Ngặt nỗi, đảng và nhà nước cộng sản lại không kiểm sóat các mạng thông tin vì hầu hết được điều hành độc lập bên ngòai Việt Nam . Vì thế trước kỳ Đại Hội, đảng Cộng Sản phải tìm mọi cách để khống chế các ý kiến bất đồng.

Một số trí thức lại còn kết hợp với nhau qua Viện Nghiên cứu Phát triển (IDS). Viện được thành lập ngày 27/9/2007 tại Hà Nội. Mục tiêu là thực hiện các nghiên cứu và tổ chức cung cấp dịch vụ tư vấn về chính sách, chiến lược, kế hoạch phát triển cho các cơ quan nhà nước và tổ chức kinh tế - xã hội, cá nhân. Viện hoạt động trên cơ chế độc lập và mở, với một hội đồng gồm 16 thành viên gồm Giáo sư Hoàng Tụy (Chủ tịch Hội đồng), Tiến sỹ Nguyễn Quang A (Viện trưởng), bà Phạm Chi Lan, các ông Nguyên Ngọc, Tương Lai, Lê Đăng Doanh, Trần Việt Phương, Nguyễn Trung, Chu Hảo...

Theo Tiến sỹ Nguyễn Quang A, trong 2 năm qua, Viện đã tiến hành nhiều đề tài xoay quanh 3 chủ đề lớn: (1) chất lượng tăng trưởng kinh tế, (2) cải cách giáo dục và cải cách y tế, (3) vấn đề phát triển nông thôn. Công việc thường xuyên của Viện là tổ chức các buổi tọa đàm khoa học 2 tuần 1 lần. Ngoài ra, Viện cũng làm một số nghiên cứu như năng lực cạnh tranh của các nghành kinh tế Việt Nam, tác động của lạm phát lên người nghèo, những giải pháp để hỗ trợ người nghèo vượt qua tình hình khó khăn và một nghiên cứu về xã hội dân chủ ở Việt Nam .

Phản ứng lại Quyết Định 97, Viện đã chính thức Tuyên bố tự ngưng hoạt động từ ngày 15.9.2009 với ba lý do: (1) Điều 2 của Quyết định 97 không phù hợp với thực tế khách quan của cuộc sống; (2) Việc cấm phản biện công khai là phản khoa học, phản tiến bộ, phản dân chủ và (3) Quyết định 97 có nhiều điểm trái với đường lối của Đảng và vi phạm pháp luật của Nhà nước.

Tuyên bố tự giải thể của Viện tạo ra một làn sóng công luận trong và ngoài nước. Có ngừơi cho rằng đảng Cộng sản là đỉnh cao trí tuệ nên đâu cần đến “tư vấn về chính sách, chiến lược, kế hoạch phát triển…” Do đó, Viện IDS chỉ hoạt động kiểu cải lương đánh bóng cho thể chế cộng sản độc tài toàn trị. Lập luận công bình hơn cho rằng từ ngày “trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ” làm gì có Viện độc lập với sự lãnh đạo của đảng Cộng sản và Viện trưởng lại không phải là đảng viên.

Cũng có người, nhìn nhận vai trò tích cực của IDS trong tiến trình cải cách và hội nhập quốc tế cuả Việt Nam . Như ý kiến của nhà báo Nguyễn Giang (BBC), cho rằng đó là “dấu chấm hết của xu hướng tự tìm tòi các giải pháp gợi mở cải tổ chính sách từ bên trong hệ thống chính trị-kinh tế ở Việt Nam ”.

Có lập luận, dựa trên báo chí Trung Cộng đưa tin và lại không bị nhà cầm quyền Việt Nam phản bác, cho rằng Việt Nam áp dụng hoàn toàn mô hình Trung Quốc. Thế thì, đỉnh cao trí tuệ Việt Nam là lần theo đỉnh cao trí tuệ Trung Cộng. Và như thế đã có các cố vấn Trung Quốc trợ giúp tư duy, đâu cần tư vấn Việt Nam như Viện IDS.

Nếu lập luận này đúng thì giới cầm quyền Việt Nam chỉ học cái dở của người. Ở Trung Quốc có cả ngàn Viện tư vấn kiểu IDS. Và từ lâu nhiều trường Đại Học Trung Quốc hoạt động khá độc lập theo phương cách nghiên cứu Tây Phương.

Nhìn chung, Tuyên Bố tự giải thể đã được ủng hộ rộng rãi. Nhiều người đồng ý Tuyên bố chính là hành động phản biện hùng hồn nhất của Viện này từ khi nó được lập ra. Vưà qua Tiến sỹ Nguyễn Quang A cũng xác nhận: “… tuyên bố của chúng tôi là một sự phản biện mạnh mẽ cuối cùng với tư cách là một tổ chức, còn với tư cách cá nhân thì từ trước chúng tôi vẫn làm, sau ngày đó chúng tôi cũng vẫn làm.”

Về Tuyên Bố tự gỉai thể Nhạc sỹ Tô Hải nhận định: “Chẳng qua đây là một hành động "cao tay ấn" khi tổ chức ra một cái viện mà biết trước thế nào cũng bị đóng cửa để có lí do mà trở lại phát biểu những ý kiến phản biện,chẳng cần cái tổ chức nào mà nhà nước cho phép nữa. Và quả là như thế, bản tuyên bố tự giải tán với 16 vị cùng kí tên coi như "cuộc chiến" mà người khai chiến là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng với quyết định 97.”

Đúng như lời ông Tô Hải, ngày 14/10/2009, Văn Phòng Chính Phủ Việt Nam ra Thông Báo đầy lời lẽ dọa nạt, du đãng, khủng bố tinh thần. Thông báo xác nhận “Việc ban hành Quyết định số 97/2009/QĐ-TTg ngày 24 tháng 7 năm 2009 của Thủ tướng Chính phủ là cần thiết, phù hợp với Hiến pháp, pháp luật và đã có hiệu lực thi hành.” Điều 4 của Bản Thông Báo ra lệnh: “Giao Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội chủ trì, cùng Bộ Khoa học và Công nghệ có hình thức xử lý thích hợp, đúng quy định của Đảng và Nhà nước đối với việc tự giải thể của Viện nghiên cứu phát triển (IDS) và những phát biểu thiếu tinh thần xây dựng của một số cá nhân thuộc Viện nghiên cứu phát triển (IDS).”

Trả lời trên các cơ quan truyền thông hải ngoại, Tiến sỹ Nguyễn Quang A cho biết rất thất vọng vì thông báo nói trên. Ông đề nghị một cuộc tranh luận công khai, thẳng thắn xây dựng và sòng phẳng thay vì dùng quyền lực để đe dọa và áp đặt. Ông tin rằng Quyết Định 97 không phải chỉ vi phạm pháp luật Việt Nam mà còn trái với cam kết quốc tế. Ông cho biết sẽ tiếp tục đưa vấn đề đến Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội cứu xét. Tuy vậy ông không mấy tin tưởng vào kết quả vì “Việt Nam không có tòa án Hiến Pháp , không có một hệ thống luật pháp độc lập”.

Khi được phóng viên Tuyết Đan đài Chân Trời Mới hỏi : “Lý do gì mà quý vị đã quyết định công bố qua trang mạng Bô-xít Việt Nam ?” Tiến sỹ Nguyễn Quang A không ngần ngại trả lời “Dạ không, Bô-xít Việt Nam là một trang mà chúng tôi gửi đến, tôi đưa lên trang Web của chúng tôi trước tiên, chúng tôi gửi cho một loạt báo ở Việt Nam, chúng tôi gửi cho Việt Tân, trang Anhbasam (AnhBaSaiGon) ... Chúng tôi gửi cho nhiều nơi chứ không phải là chỉ cho Bô-xít Việt Nam…”

Câu trả lời của Tiến sỹ Nguyễn Quang A thật đáng cho chúng ta suy ngẫm. Trong khi nhà cầm quyền cộng sản vẫn xem đảng Việt Tân như tổ chức “khủng bố”, ông A lại ngầm xác nhận đã tìm hiểu và nhìn nhận sự khác biệt để thông tin và hướng đến lợi quyền chung dân tộc. Việc làm trên có khác mấy việc các thành viên đảng Dân Chủ Việt Nam, Luật sư Lê Công Định, Cao Học Nguyễn tiến Trung … tìm cách kết hợp trong ngòai giải quyết tình trạng khủng hỏang tòan diện và nguy cơ mất nước.

Lần này giới báo chí trong nước không ào ạt đưa tin Tuyên Bố tự giải tán của Viện Nghiên Cứu Phát Triển hay Thông Báo đe dọa của “Chính Phủ Việt Nam ”, như đã xảy ra trước đây với vụ án đảng Dân Chủ Nhân Dân. Một vài báo xem ra buộc lòng phải đăng Thông Báo của “Chính Phủ Việt Nam” và để mặc cho độc giả nhận xét và phê phán việc làm của “Chính Phủ” này.

Trong giới báo chí có nhà báo Thiện Ý Tống Văn Công, một đảng viên cộng sản, người đầu tiên lên tiếng góp ý Đại Hội 11 “Đổi Mới Đảng để tránh nguy cơ sụp đổ !”. Nhà báo Thiện Ý cho biết “Năm 2008, báo chí Việt Nam vốn ngoan ngoãn với chức năng công cụ, đã bị trừng phạt nặng nề: 6 cơ quan báo chí bị cảnh cáo, 252 trường hợp bị khiển trách, 15 nhà báo bị thu thẻ hành nghề, trong đó có 2 Tổng Biên tập, 4 phó Tổng Biên tập, 6 nhà báo bị khởi tố, 2 nhà báo vào tù.” Giới báo chí cũng đang “tự điều chỉnh” để đi sát hơn với tình hình đất nước, với thực tế cuộc sống và tương lai của dân tộc. Giới báo chí do đó đã được đảng và nhà nước cộng sản chiếu cố đầu tiên.

Trong lịch sử đảng Cộng sản chưa bao giờ phải đối đầu với hàng ngàn trí thức Việt Nam đồng lòng công khai ký tên phản đối một dự án đã được Trung Ương được Bộ Chính Trị Thông qua. Vì dự án này đối nghịch với lợi quyền Quốc Gia.

Không phải đến bây giờ tầng lớp trí thức mới lên tiếng. Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Linh mục Nguyễn văn Lý, Bác sỹ Nguyễn Đan Quế, Cao học Kinh tế Đỗ Nam Hải, Luật sư Lê thị Công Nhân, nhà giáo Vũ Hùng và hàng vạn trí thức Việt Nam khác vẫn không ngừng lên tiếng đấu tranh cho tự do và dân chủ. Sự khác biệt của Đại Hội lần này là đảng Cộng sản Việt Nam đã hiện nguyên hình tay sai bán nước cho ngọai bang Trung Cộng.

Khi tầng lớp trí thức, hòa nhập cùng tầng lớp khác nông dân, công nhân, ngư dân, sinh viên, học sinh, các tổ chức tôn giáo và khi trong ngòai chấp nhận sự khác biệt để hướng đến lợi quyền chung dân tộc, thì đảng Cộng sản sẽ phải đối đầu với lực lượng dân tộc và sẽ bị đào thải. Biết đâu đảng Cộng sản sẽ không qua khỏi Đại Hội lần này.

Câu hỏi cho mỗi người Việt còn tha thiết đến vận mệnh đất nước là làm thế nào để chấp nhận sự khác biệt để hướng đến lợi quyền chung dân tộc.


Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi


No comments:

Post a Comment



Thật vậy, dân tộc Việt Nam hãy can đảm đứng lên để lật qua những trang sử cộng sản đẫm máu và đau thương. Đã quá trễ rồi. Ngày nào còn cộng sản, thì còn chết chóc, tù đày, tự do, nhân quyền còn bị chà đạp.
Nhà cầm quyền cộng sản, hơn lúc nào hết, luôn buộc người dân lo nghĩ đến chuyện miếng ăn, cái mặc. Cái bụng lúc nào cũng phải cảm thấy còn đoi đói, chưa no. Và người dân thì thiếu thốn nhu yếu phẩm, lo chạy gạo từng bữa. Ðủ hôm nay thì thiếu ngày mai, hay được nồi cơm sáng, thì lại chưa có nồi cơm chiều. Cuộc đời cứ quần quật lo đói rách như thế, thì xin hỏi, còn chi thì giờ mà nhân dân nghĩ đến tranh đấu, hoặc đòi hỏi tự do dân chủ nhân quyền?
Cụ Tây Hồ Phan Chu Trinh từng dạy: “Xét lịch sử xưa, dân nào khôn ngoan biết lo tự cường tự lập, mua lấy sự ích lợi chung của mình thì càng ngày càng bước tới con đường vui vẻ. Còn dân thì ngu dại, cứ ngồi yên mà nhờ trời, mà mong đợi trông cậy ở vua ở quan, giao phó tất cả quyền lợi của mình vào trong tay một người, hay một chính phủ muốn làm sao thì làm, mà mình không hành động, không bàn luận, không kiểm xét, thì dân ấy phải khốn khổ mọi đường. Anh chị em đồng bào ta đã hiểu thấu các lẽ, thì phải mau mau góp sức lo toan việc nước mới mong có ngày cất đầu lên nổi”.
"The religion of the future will be a cosmic religion. The religion which is based on experience, which refuses dogmatism. If there's any religion that would cope with modern scientific needs it will be Buddhism." Albert Einstein

Tôn giáo trong tương lai sẽ là tôn giáo của vũ trụ. Tôn giáo này dựa trên kinh nghiệm và không chấp nhận chủ nghĩa giáo điều. Nếu có một tôn giáo nào tương thích với khoa học hiện đại, đó chính là Phật Giáo.

Bạn Ơi Hãy Cùng Nhau Đấu Tranh Cho Cuộc Sống Của Mình & Tương Lai Của Con Cháu Mình !!!



Nhân Dân Cần Nhận Diện Bộ Mặt Thật Của Giới Cầm Quyền. Phải Hành Động Cụ Thể Đối Với Bọn Chúng !!!



Chỉ Mặt, Nhận Diện Bọn Cán Bộ Óc Đất, Lũ Công An Lưu Manh, Đám Quan Chức Tham Nhũng, Tay Sai !!!

Công Nhân Bị Đánh Đập Tàn Nhẫn, Dã Man !!!


Followers