03 April 2010

30/04/1975, vai trò lịch sử của Đảng CSVN đã chết

Nhìn ở khía cạnh cuộc “cách mạng” mà cs chủ xướng: bài phong đả thực, chúng ta thấy rõ CSVN đã cổ suý cho điều mà chính họ hô hào lật đổ: VN đã trở thành thực dân ở Lào và Cam Bốt! Điều này tố cáo đảng cs không có nhãn quan viễn kiến chính trị đối với hai nước Đông Dương kia. Đúng ra, họ phải khéo léo kêu gọi thành lập một hình thức “Liên Hiệp Đông Dương” nào đó (Việt, Miên, Lào) một cách trong sáng và bình đẳng, có lợi cho cả ba vừa về kinh tế, vừa bảo vệ hữu hiệu người Việt sinh sống tại đây, vừa liên kết cho thêm sức mạnh đối phó với Trung Cộng.

Tạ Dzu


30/04/1975, vai trò lịch sử của Đảng CSVN đã chết


Tổ quốc thân yêu đang đi dần đến ngày 30 tháng 4. Nhân dịp này, chúng ta hãy cùng nhau xét lại vai trò của Đảng CSVN đối với đất nước và nhân dân VN.

Khởi đi từ mục đích của HCM và đảng của ông, những người Mác xít đã mong muốn làm một cuộc cách mạng vô sản, cùng với phong trào cs quốc tế nhằm đưa nhân loại tiến đến giấc mơ đại đồng, không còn chính phủ, không còn dân tộc, không còn biên giới quốc gia để chỉ còn cộng sản, tức vô sản hoá toàn thể nhân loại. Một lý tưởng công bằng xã hội nhất, theo họ. Nằm trong giải thích này, con người, với ý thức cs cao độ, đóng góp hết sức mình và hưởng trọn nhu cầu mình (làm theo khả năng, hưởng theo nhu cầu). Thực phẩm và hàng hoá thừa mứa, sẽ không còn giai cấp đấu tranh, tìm về thế giới cộng sản nguyên thuỷ, lập thiên đường hạ giới cho con loài người! Nghe thì rất hay, nhưng không tưởng và hão huyền, hoàn toàn đi ngược những nguyên tắc cơ bản về chính trị, kinh tế và ý thức tiến hoá của nền văn minh nhân loại!

Chỉ cần đặt một vài câu hỏi là thấy vấn đề bế tắc. Ví dụ, khi không còn chính phủ, ai sẽ điều hợp sinh hoạt quốc gia? Nhân dân, hay phải bầu ra một ban đại diện hoặc một tổ chức trung gian nào đó? Vai trò của họ có giống như của nhà nước hay không? Tên gọi và nội dung của nó là gì? Về mặt kinh tế, của cải dư thừa nếu có, phẩm chất ra sao? Ai sẽ quyết định mặt hàng nào để sản xuất hay phải theo qui luật cung cầu của nền kinh tế thị trường…? Những câu hỏi tưởng đơn giản như vậy nhưng lý thuyết cs không thể giải quyết thỏa đáng, đủ cho thấy chủ nghĩa cs là hoang tưởng, không phù hợp với sự tiến hoá hướng thượng của lịch sử nhân loại.

Điều quan trọng nhất mà nhân dân Việt cần xác định, là HCM và Đảng CSVN của ông ngay từ trứng nước, đã cháy bỏng ước muốn thực hiện cuộc cách mạng cộng sản quốc tế trên đất nước VN. Những lời kêu gọi đoàn kết (sau lưng đảng cs), kêu gọi lòng yêu nước chống ngoại xâm chỉ là các chiêu bài gian dối, thủ đoạn chính trị lợi dụng tinh thần dân tộc của con dân VN để làm cách mạng vô sản. Từ đầu, họ không hề kêu gọi tiếp nối cuộc cách mạng dân tộc đã được khởi xướng trước đó bởi con dân Việt tộc, mà cùng thời với HCM đã có những nhân vật tiêu biểu nổi tiếng: các cụ Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng…, hoặc các đảng phái quốc gia mang sắc thái dân tộc thời đó cũng đang tranh đấu cho độc lập tổ quốc chống thực dân Pháp như Đại Việt, Việt Quốc (VN Quốc Dân Đảng), Duy Dân, Dân Xã v.v…

Khi kêu gọi thực hiện cuộc cách mạng, được hiểu là những cố gắng đưa xã hội từ dở sang hay, từ xấu đến tốt, những người cs chủ yếu chỉ hô hào đạp đổ và xóa bỏ chế độ cũ, mục đích là cướp chính quyền, chứ không trình bày được nội dung xây dựng. Chính vì mục tiêu chính yếu ban đầu và của toàn bộ cuộc cách mạng trước nay là cướp chính quyền, họ đã không hề biết xây dựng. Cho dù có cố gắng xây dựng đi nữa, nó cũng không hợp với đời sống xã hội bình thường như đã đề cập đến trên đây, nên các đảng cs đã thất bại thảm hại trong hoà bình. Một khi đã ngồi trên đỉnh cao chiến thắng, họ lại loay hoay không biết cách xây dựng, vì chưa ai hình dung và giải thích nổi xã hội chủ nghĩa có bộ mặt ra sao, sinh hoạt thế nào? Đó là chưa nói đến xã hội cs và thế giới đại đồng! Không biết nó còn tanh banh tệ hại, đẩy đưa nhân loại tới đâu nữa!

Chúng ta hãy chỉ chú trọng đến những gì Hà Nội thực hiện sau khi thống nhất đất nước, nhằm tìm hiểu xem vai trò của đảng CSVN trong đời sống chính trị của quốc dân Việt có còn tồn tại hay không? Bởi có người có thể phản bác rằng nếu nhắm vào cả những gì đảng cs đã thực hiện ở miền Bắc XHCN trước 1975 (tốt cũng như xấu) sẽ không hợp lý vì lúc đó đảng đang lo củng cố chính quyền, đang lo đoàn kết toàn dân… nhằm tạo sức mạnh chống Mỹ cứu nước!

Trước hết, thời điểm 1975 đã là thời cơ vàng mà Đảng CSVN đã không biết hoà hợp hoà giải dân tộc thực sự, còn gây thêm thù hận mất đoàn kết trong nhân dân. Họ đã cố tình chia rẽ quốc dân hai miền Nam Bắc, đẩy nhân dân miền Nam vào thế thủ chống đỡ, nín thở qua cầu, bằng cách đưa quân dân cán chính miền Nam, tiếng là học tập cải tạo, nhưng thực chất là giam hãm bỏ tù hàng loạt. Một loạt những chính sách: đổi tiền, cải tạo công thương nghiệp, hợp tác xã khắp nơi, các kế hoạch ngũ niên nhằm vô sản hoá toàn dân, dẹp bỏ không thương tiếc Mặt trận Giải phóng Miền Nam mà họ đã phải lợi dụng tên tuổi trước kia…, thực chất, chỉ là ý chí muốn gom tất cả quyền lực và quyền lợi xã hội về cho đảng cs. Chính vì những chính sách thiếu thực tế, phản nhân tính, đi ngược lại lợi ích quốc dân mà nhân dân đã bất hợp tác với chính quyền, cũng là nguyên nhân đẩy hàng triệu người ra biển làm mồi cho hải tặc và cá đói.

Ta có thể coi đại đa số tầng lớp nhân dân này là đáy tầng quốc dân bị trị, tranh đấu mãnh liệt chống lại mặt tầng đảng và nhà nước thống trị.

Một trang sử rất đáng chú ý của Đảng CSVN sau khi thống nhất đất nước là việc đưa quân sang Cam Pu Chia và chiến tranh biên giới với Trung Cộng.

Sự việc đem quân “giúp” nhân dân Cam Bốt đánh đuổi Polpot thực hư thế nào chưa biết, nhưng Hà Nội đã bị thế giới lên án và cô lập, đồng thời cũng là một trong những lý do đưa đến chiến tranh biên giới với Trung Quốc. Nhìn ở khía cạnh cuộc “cách mạng” mà cs chủ xướng: bài phong đả thực, chúng ta thấy rõ CSVN đã cổ suý cho điều mà chính họ hô hào lật đổ: VN đã trở thành thực dân ở Lào và Cam Bốt! Điều này tố cáo đảng cs không có nhãn quan viễn kiến chính trị đối với hai nước Đông Dương kia. Đúng ra, họ phải khéo léo kêu gọi thành lập một hình thức “Liên Hiệp Đông Dương” nào đó (Việt, Miên, Lào) một cách trong sáng và bình đẳng, có lợi cho cả ba vừa về kinh tế, vừa bảo vệ hữu hiệu người Việt sinh sống tại đây, vừa liên kết cho thêm sức mạnh đối phó với Trung Cộng. Chúng tôi sẽ quay trở lại đề tài này khi có dịp.

Khi cuộc tranh chấp Trung-Xô đã đến hồi cao điểm buộc CSVN phải chọn một trong hai, Tổng bí thư đương thời, ông Lê Duẩn và Bộ chính trị đã quyết định ngả hẳn về Nga khiến họ Đặng tức giận phải đem quân dạy cho một bài học. Đứng trên quan điểm dân tộc trong quan hệ với Tàu, đây là một điều nên làm, nhưng phải khôn khéo để đừng chọc giận ông láng giềng cường bạo kia. Họ Lê đã cố gắng rũ bỏ ảnh hưởng Trung Quốc mà họ Hồ đã lậm vào quá sâu trước đó, nhưng lại khờ khạo và ngạo mạn đưa cả vào Hiến pháp và sách giáo khoa, gọi đích danh TQ là bá quyền nước lớn. Chính vì chỉ nghĩ đến quyền lợi của đảng và vì quá ngạo mạn, Lê Duẩn đã thiếu khôn ngoan, hành xử sai lầm đem đến cuộc chiến đẫm máu Việt-Trung.

Vì mặt tầng chỉ nghĩ đến quyền lợi của họ nên đã bị đáy tầng quốc dân chối bỏ không hợp tác. Khi cuộc chiến biên giới phía Bắc nổ ra, nhân dân dũng cảm chiến đấu chống ngoại xâm do lòng yêu nước đem đến, nhưng lúc hết chiến tranh, họ lại quay về thế thủ với đảng và nhà nước, vốn chưa từng lo lắng cho số phận nghèo hèn của toàn dân. Những kế hoạch di dân đến vùng kinh tế mới, các kế hoạch ngũ niên, hợp tác xã đã hoàn toàn thất bại. Nhân dân không đủ gạo ăn dù vựa lúa miền Nam dư sức cung ứng thực phẩm cho cả nước. Nhân dân thấy rõ đảng cs không đưa ra được những chính sách thực tế có khả năng xây dựng, cho cá nhân lẫn cho quê hương, nên họ ùn ùn bỏ vùng kinh tế mới kéo nhau về các thành phố lớn, nhất là thành phố HCM, bắt đầu một cuộc tự mưu sinh làm ăn buôn bán với nhau, không cần đến sự can thiệp của nhà nước. Ở nông thôn, hợp tác xã cũng bắt đầu tháo khoán ruộng đất cho dân chúng làm ăn cá thể. Các hợp tác xã là hình ảnh rõ nét nhất của nền kinh tế “làm chủ tập thể” định hướng XHCN, khuyến khích cảnh cha chung không ai khóc nên không ai tích cực làm việc, xói mòn mọi sáng kiến cá nhân. Cả nước đói. Cả nước ăn bo bo, ăn cơm độn ngô khoai, mà phần cơm thường là ít hơn ngô khoai.

Nhờ những lời thiết tha kêu gào từ đáy tầng, cộng với cả áp lực xã hội và sáng kiến cá nhân (buôn bán cá thể, khoán đất…) mà đảng bắt buộc phải xét lại vấn đề và chỉnh sửa chiến lược. Trường Chinh cũng phải lên tiếng thay đổi hay là chết. Lúc đó, đảng mới đề ra chính sách đổi mới và cởi mở dưới thời Tổng bí thư Nguyễn văn Linh. Chính sách này đã tạo ra sự hồi sinh cho quê hương thấy rõ. Không lâu sau đó, cả nước đủ ăn, rồi dư gạo xuất khẩu, trở thành nước đứng thứ ba thế giới về xuất khẩu gạo.

Như vậy, có thể nói được rằng chính đáy tầng nhân dân đã dẫn đạo, cứu sống đảng trong hai thập niên vừa qua. Mặt tầng đã không theo kịp đáy tầng, phải nhờ đáy tầng mới tồn tại.

Thế nhưng, đảng đã đối xử và ghi công quần chúng ra sao? Sau khi đã thoát hiểm ở cả hai mặt, áp lực xã hội từ nền kinh tế chỉ huy lụn bại và áp lực chính trị từ những chấn động của phong trào giải Cộng ở Đông Âu, đảng quay sang làm hoà cùng TQ, dần dà lấy lại uy thế và bắt đầu phản công. Ruộng rẫy, nhà đất nhân dân cán bộ cướp bóc trắng trợn. Mỗi ngày, có đến cả gần trăm người tụ tập tại vườn hoa Mai xuân Thưởng để chờ được giải quyết, có những người ăn chực nằm chờ tại đó cả năm trời. Trung ương từ chối trách nhiệm, hứa hẹn trở về địa phương sẽ lo xong; địa phương lại bảo không đủ thẩm quyền, hãy lên gặp trung ương ngoài Hà Nội! Dân oan trên búa dưới đe, nằm giữa tha hồ cho trên dưới đùn đẩy. Hà Nội sáng tạo áp dụng chính sách trên đội dưới đạp. Trong thì cướp đất nhân dân, ngoài lại cúi rạp đầu trước bành trướng Trung Quốc. Thanh niên sinh viên yêu nước biểu tình chống Trung Cộng bắn giết ngư dân, cướp giật đất đai biển đảo thì cấm đoán; trí thức báo chí lên tiếng dân chủ hoá đất nước bị bỏ tù; tôn giáo thể hiện tình thương đồng loại và khuyến khích tu tập gây mầm thiện trong xã hội cũng bị trù dập áp bức.

Nhưng những điều ấy đã cho các đảng viên thấy rằng càng ngày đảng càng xa rời quần chúng, bị quần chúng cô lập và bất hợp tác. Nhân dân ngày càng nghèo khó, lo chạy ăn từng bữa, ngày càng cô đơn vì bị đàn áp; ngược lại, cán bộ ngày càng giầu có, phì nộn ra, trở thành giai cấp tư bản đỏ trong xã hội. Không ai nghĩ đến tương lai cho đáy tầng quốc dân, không mấy cán bộ lãnh đạo đặt vấn đề thay đổi hệ thống chính trị, đáp ứng những yêu cầu và điều kiện mới của đất nước, và càng không nắm bắt được trào lưu mới trên thế giới. Họ chỉ lo bảo vệ chỗ ngồi và hệ thống chính trị đã rữa nát. Đáy tầng quốc dân vẫn dõi mắt trông chờ nhưng không tìm ra cán bộ lãnh đạo nào có viễn kiến, dám làm một cuộc đột phá tư tưởng, tạo cảm hứng xã hội cho mọi người đồng lòng xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Họ vẫn phải dựa vào tên tuổi của nguyên chủ tịch đảng đã mất từ 1969 để tiếp tục lãnh đạo nhân dân. Họ cố gắng nhào nặn cho thành những “tư tưởng” của ông, thực ra chỉ là những lời phát biểu, bài viết rời rạc đó đây, không có khả năng của một hệ thống lý thuyết – mà chính ông cũng mạnh mẽ xác nhận điều đó – để xây dựng đất nước trong thời đại mới hôm nay.

Đảng chỉ biết ăn xổi ở thì, đoạt những danh lợi nhỏ bé trước mắt mà không dõi mắt nhìn xa vào tương lai. Hỏi sao VN sau gần 25 năm đổi mới vẫn không “bằng chị bằng em,” không bắt kịp các nước trong vùng, mơ tưởng gì tới qua mặt? Có chụp và có giựt, cũng hãy chụp giựt cho đáng. Chụp cho được những cơ hội, những chính sách lâu dài thay đổi cơ chế xã hội và chính trị, tạo hứng khởi mới trong nhân dân; rồi cố nắm bắt, đón đầu, giựt cho bằng được trào lưu phát triển của thế giới: tự do, dân chủ và nhân quyền, mới mong đưa VN lên một tầm cao mới, tạo bệ phóng vững chắc cho tương lai.

Ai đó đã nói đại khái rằng: Làm thầy thuốc sai chỉ chết có một người; nhà chính trị tồi thì giết một quốc gia; nhưng làm văn hóa tệ lậu thì vừa xoá bỏ tổ quốc, vừa tiêu diệt tinh thần những thế hệ tiếp nối sau đó nữa. HCM và đảng CSVN phạm phải cả hai: Chính trị đã sai lầm mà còn phá nát nền văn hoá được cố công gìn giữ, tô bồi và phát triển gần năm ngàn năm của bao thế hệ con dân VN.

Từ cơn sốt với nhiệt độ cao tưởng như có thể tiêu đời luôn đó, đảng cs đã có những chính sách thực tế hơn. Nhưng họ vẫn không biết dựa hẳn vào nhân dân để phát triển đất nước, lại tình nguyện đi vào quỹ đạo Trung Quốc, những tưởng TQ sẽ dẫn đưa họ đến bến bờ vinh quang hơn!

Điều bức xúc nhất hiện nay đối với mọi tầng lớp nhân dân, gồm cả những đảng viên phản tỉnh và tiến bộ, là đảng đã không đứng trên lập trường và lợi ích dân tộc nhằm đề ra các chính sách khôn ngoan đối với Trung Quốc.

Sự việc để mất đất đai biên giới, nhất là ải Nam Quan đã là một mối nhục cho toàn dân. Vấn đề không chỉ là mất đất không thôi, mà còn là mất một biểu tượng lịch sử. Nó từng là biểu tượng thiêng liêng của tinh thần bất khuất chống lại âm mưu xâm lược đến từ phương Bắc. Nó còn là một trong những địa điểm hiểm trở ngăn chặn sự xua quân của Trung Hoa vào VN từ hàng ngàn năm qua. Nó đã được đưa vào sách giáo khoa trước đây, nằm nơi cửa miệng học sinh: Nước VN là một giải đất hình chữ S, chạy dài từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau.

Những cách thế ứng xử nhu nhược của đảng đã làm quần chúng lo ngại với Trung Cộng và phẫn uất với nhà nước. Trung Quốc ngang nhiên cấm đoán ngư dân Việt đánh bắt cá trên biển ta, húc chìm tàu, bắt bớ, giết chóc, còn vô nhân đạo không cho trú bão. “Nam quốc sơn hà Nam đế cư” để đâu? Anh dũng phá Tống bình Chiêm vất đâu? Ba lần lẫy lừng chiến thắng quân Nguyên dấu ở đâu mà khiếp nhược, không gọi thẳng tên Trung Quốc ra mà mắng, rón rén ngậm ngùi, ôm gọn sáu bảy trăm cơ sở truyền thông báo chí, vẫn không cất nổi nên lời, chỉ tàu lạ mà thôi ư? Chưa kể, bao năm luôn mồm hùng hồn chiến thắng hai ba đế quốc sừng sỏ nhất hành tinh để đâu? Lúc nào cũng đảng ta anh dũng dẫn dắt dân tộc thắng Pháp giành độc lập, đánh cho Ngụy nhào Mỹ cút, cuốn cờ chạy về nước, để đâu?

CSVN bảo hoàng hơn vua, 16 chữ được Trung Quốc ban tặng, còn tương thêm từ vàng cho ra vẻ trang trọng, thần phục thiên triều trung thành hết mực! Gần đây, từ 2008, nhà nước VN hàng năm gửi phái đoàn văn nghệ sang Đông Hưng, tỉnh Quảng Tây (bên kia biên giới Móng Cái), để chầu phục tế hồn Mã Viện! Trong các tiết mục văn nghệ, có cả mục hai thiếu nữ VN mang hình ảnh hai Bà quỳ gối dâng kiếm xin lỗi Mã Viện, kẻ đã đánh bại hai Bà khiến phải trầm mình xuống giòng Hát Giang tự vẫn! Họ tôn kính kẻ thù hơn các anh hùng dân tộc. Họ tệ hại và đáng khinh bỉ hơn Lê Chiêu Thống vạn lần. Họ mang xác Việt mà hồn Hoa, được bác Đào Hồ (viết theo lối Mỹ) vuốt đầu hứa hẹn cho hưởng nốt miếng đỉnh chung tàn tạ chợ chiều! Rồi giữa đêm giao thừa Canh Dần vừa qua, một đài truyền hình VN đã phát lại tiết mục văn nghệ với bài hát ca ngợi mối tình bạn bè quốc tế HCM-MTĐông và tình hữu nghị Việt-Trung, núi liền núi, sông liền sông, phát đi từ Trung Quốc!

Cho tới giờ này, CSVN chưa mở mắt, vẫn kiên định lập trường CNXH, tạm thời lùi một bước để tiến ba bước; vẫn kinh tế thị trường được định hướng XHCN chưa ai thấy mặt! Họ không hề vì quyền lợi dân tộc để cùng quốc dân đấu tranh cởi bỏ nút thắt bế tắc cs hiện nay.

Với những đặc điểm nêu trên, nhân dân có quyền kết luận rằng: một đảng luôn tự hào là có truyền thống cách mạng, tức phải biết thay cũ đổi mới mà rụt rè không dám thực hiện một cuộc bứt phá toàn diện và triệt để nhằm tạo hứng khởi trong xã hội, không đáp ứng được nguyện vọng nhân dân từ ngày ngất ngưởng với chiến thắng đế quốc sừng sỏ nhất hành tinh vang dội địa cầu, không muốn sống trong hiện tại cùng đáy tầng quốc dân, lại chỉ biết sống với những tiếc nuối của hào quang quá khứ, còn phải dựa vào uy tín của vị chủ tịch đã mất hơn 40 năm qua để tồn tại, đương nhiên vai trò của họ đã chết ngay từ lúc ngồi trên đỉnh vinh quang thống nhất đất nước, năm 1975.

Một đảng luôn mồm rêu rao có sứ mạng lịch sử đối với nhân dân, dẫn đạo quốc dân hoà mình vào trào lưu quốc tế cộng sản, không hề là cuộc cách mạng dân tộc, lại thần phục và dâng đất đai biển đảo cha ông cho thiên triều nhằm giữ vững ngôi báu, thử hỏi con dân Việt có còn chấp nhận vai trò lãnh đạo của họ nữa hay không?


Tạ Dzu


No comments:

Post a Comment



Thật vậy, dân tộc Việt Nam hãy can đảm đứng lên để lật qua những trang sử cộng sản đẫm máu và đau thương. Đã quá trễ rồi. Ngày nào còn cộng sản, thì còn chết chóc, tù đày, tự do, nhân quyền còn bị chà đạp.
Nhà cầm quyền cộng sản, hơn lúc nào hết, luôn buộc người dân lo nghĩ đến chuyện miếng ăn, cái mặc. Cái bụng lúc nào cũng phải cảm thấy còn đoi đói, chưa no. Và người dân thì thiếu thốn nhu yếu phẩm, lo chạy gạo từng bữa. Ðủ hôm nay thì thiếu ngày mai, hay được nồi cơm sáng, thì lại chưa có nồi cơm chiều. Cuộc đời cứ quần quật lo đói rách như thế, thì xin hỏi, còn chi thì giờ mà nhân dân nghĩ đến tranh đấu, hoặc đòi hỏi tự do dân chủ nhân quyền?
Cụ Tây Hồ Phan Chu Trinh từng dạy: “Xét lịch sử xưa, dân nào khôn ngoan biết lo tự cường tự lập, mua lấy sự ích lợi chung của mình thì càng ngày càng bước tới con đường vui vẻ. Còn dân thì ngu dại, cứ ngồi yên mà nhờ trời, mà mong đợi trông cậy ở vua ở quan, giao phó tất cả quyền lợi của mình vào trong tay một người, hay một chính phủ muốn làm sao thì làm, mà mình không hành động, không bàn luận, không kiểm xét, thì dân ấy phải khốn khổ mọi đường. Anh chị em đồng bào ta đã hiểu thấu các lẽ, thì phải mau mau góp sức lo toan việc nước mới mong có ngày cất đầu lên nổi”.
"The religion of the future will be a cosmic religion. The religion which is based on experience, which refuses dogmatism. If there's any religion that would cope with modern scientific needs it will be Buddhism." Albert Einstein

Tôn giáo trong tương lai sẽ là tôn giáo của vũ trụ. Tôn giáo này dựa trên kinh nghiệm và không chấp nhận chủ nghĩa giáo điều. Nếu có một tôn giáo nào tương thích với khoa học hiện đại, đó chính là Phật Giáo.

Bạn Ơi Hãy Cùng Nhau Đấu Tranh Cho Cuộc Sống Của Mình & Tương Lai Của Con Cháu Mình !!!



Nhân Dân Cần Nhận Diện Bộ Mặt Thật Của Giới Cầm Quyền. Phải Hành Động Cụ Thể Đối Với Bọn Chúng !!!



Chỉ Mặt, Nhận Diện Bọn Cán Bộ Óc Đất, Lũ Công An Lưu Manh, Đám Quan Chức Tham Nhũng, Tay Sai !!!

Công Nhân Bị Đánh Đập Tàn Nhẫn, Dã Man !!!


Followers